Mãi đến khi trời sáng hẳn, chúng ta mới thức dậy, mặc quần áo chỉnh tề.
Nghiêm Huyền Đình nói, hắn muốn đưa ta vào cung yết kiến hoàng thượng.
Ta gật đầu, không nói cho hắn biết, trước đây, ta đã từng nấp trên xà nhà đại điện hoàng cung, gặp hoàng thượng mấy lần rồi.
Hoàng đế trẻ tuổi năm nay mới mười bảy tuổi, năm mười ba tuổi hắn đăng cơ, là Nghiêm Huyền Đình dốc sức gạt bỏ mọi ý kiến, đưa hắn lên, ngồi vững vàng ở vị trí đó.
Nhưng lòng vua đa nghi, sau khi hoàng đế trẻ tuổi ngồi vững, dần dần nắm chắc đại quyền, liền sinh lòng kiêng dè với Nghiêm Huyền Đình.
Những chuyện này, đều là khi trước làm ám vệ, Thẩm Đồng Văn từng chút từng chút nói cho ta biết.
Hắn nói mối quan hệ giữa hoàng đế trẻ tuổi và Nghiêm Huyền Đình rất vi diệu.
Quyền lực chèn ép, nghi ngờ lẫn nhau, lại không thể rời xa đối phương.
Xe ngựa một đường chạy thẳng vào cung, còn Nghiêm Huyền ĐÌnh ngồi ở đối diện, chăm chú nhìn ta。
Mùa xuân tháng tư ấm áp, hắn vẫn khoác trên người chiếc áo choàng dày, mái tóc đen tuyền làm nổi bật khuôn mặt như ngọc, sắc mặt trắng bệch, con ngươi đen láy, phía dưới là cần cổ thon dài, yết hầu nhô lên, mơ hồ lộ ra mạch m.á. u màu xanh.
Rất yếu ớt.
Chỉ cần ta khẽ dùng sức... là có thể bẻ gãy.
Tháng trước, ta nhận lệnh của Thẩm Đồng Văn, lẻn vào một kỹ viện, bẻ gãy cổ họng người kia, hình như chính là thuộc hạ của Nghiêm Huyền Đình.
Trong lòng ta bỗng nhiên sinh ra vài phần áy náy hiếm có.
Đúng lúc này, ta nghe thấy Nghiêm Huyền Đình hỏi ta: "Nhứ Nhứ, nàng xuất thần như vậy, là đang nghĩ gì?"
Ta theo bản năng đáp: "Nghĩ đến chàng."
Nói xong hoàn hồn, liền thấy hắn nhìn ta, nheo mắt cười, trong mắt dường như trong nháy mắt mây tan sương tản: "Ta đang ở ngay trước mặt nàng, cần gì phải đi nơi khác nghĩ?"
Ta mím môi, khẽ nói: "Ta đang nghĩ đến bệnh của chàng. Thẩm Mạn Mạn không muốn gả cho chàng, chính là vì nghe nói chàng ốm yếu nhiều bệnh, sống không được bao lâu nữa."
"Vậy Nhứ Nhứ nghĩ thế nào?"
Ta nghiêm túc nhìn hắn: "Chàng đối với ta rất tốt, ta không nỡ để chàng chết."
Câu này là thật lòng.
Hắn dường như cũng rất thích nghe, nụ cười càng thêm rạng rỡ, chỉ là cười, lại quay đầu sang ho khan dữ dội mấy tiếng, lúc này mới nói với ta:
"Yên tâm, ta sẽ không c.h.ế. t quá sớm. Lời đồn nói không sai, nàng cũng thấy rồi, cơ thể ta... không được tốt lắm. Đây là di chứng do trúng độc để lại, tuy không đến mức nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nửa đời sau cũng không dễ chịu gì."
"Nhưng như vậy cũng tốt, nếu không phải ta ốm yếu nhiều bệnh, hoàng thượng sao dám yên tâm dùng ta?"
Xe ngựa rất nhanh đã vào cổng cung, dọc theo con đường dài tiến về phía trước, dừng lại gần đại điện.
Nghiêm Huyền Đình khoác tay ta bước vào trong điện, ta liếc mắt liền nhìn thấy hoàng đế trẻ tuổi đang ngồi trên ngai vàng.
Hắn bước xuống bậc thềm, nhìn kỹ mặt ta một lát, quay đầu hỏi Nghiêm Huyền Đình:
"Đây chính là muội muội của Kính An Vương sao?"
Giọng Nghiêm Huyền Đình ôn hòa: "Đây là thê tử của thần, Diệp Nhứ Nhứ."
"Nếu trẫm nhớ không lầm, Nghiêm tướng trước đó đến xin trẫm ban hôn, cầu chính là muội muội của Kính An Vương; trẫm hạ chỉ ban hôn, ban cũng là Thẩm gia."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!