Chương 27: (Vô Đề)

Những chuyện liên quan đến triều đình và đế quyền, Nghiêm Huyền Đình chưa bao giờ giấu ta.

Hắn cũng không sợ ta nghe không hiểu, thường xuyên bẻ nhỏ ra, từ từ giảng giải cho ta nghe.

Ta xoa mèo, Nghiêm Huyền Đình xoa ta, không biết từ lúc nào đã lăn vào trong màn giường mềm mại, chiếc váy lụa màu xanh nhạt bị nhào nhăn trong tay hắn.

Nghiêm Huyền Đình đang muốn tiến thêm một bước, hai con mèo ngồi xổm bên giường, bắt đầu kêu lên không ngừng.

Hắn nghiến răng, kéo chăn đắp lên người ta, cao giọng nói: "Xuân Tuyết, vào đây! Đem mèo ra ngoài!"

Ta rúc vào trong chăn, chớp mắt nhìn hắn.

Có lẽ đây mới là mục đích của tiểu hoàng đế.

Nghe nói hắn chính vụ bận rộn, mười ngày nửa tháng mới vào hậu cung một chuyến.

Hơn nữa hoàng hậu mới lập rất đoan trang hiền thục, mỗi lần đều khuyên hắn, nói hoàng thượng tuổi còn nhỏ, nên đặt nhiều tâm tư vào triều chính.

Hậu cung dưới sự dẫn dắt của hoàng hậu, cũng không có yêu phi tranh sủng, ai nấy đều hiền lương thục đức, giống như phong hào của họ.

Mười ngày sau tiểu hoàng đế triệu ta vào cung, ta liền hỏi hắn.

Hắn đen mặt, từng chữ từng chữ hỏi ta: "Cao Dương huyện chủ chẳng lẽ cho rằng trẫm không dám trị tội nàng?"

"Ngươi dám, ngươi trị đi."

Hắn tức giận ném chén trà, đang định mở miệng, hoàng hậu đoan trang hiền thục liền bước vào.

Hơn nữa vừa bước vào đã nói: "Hoàng thượng suy nghĩ kỹ! Cao Dương huyện chủ và Nghiêm đại nhân tình sâu nghĩa nặng, hoàng thượng hà tất phải làm kẻ ác chia rẽ uyên ương?"

Ta vốn tưởng rằng với tính cách thâm trầm đa nghi của tiểu hoàng đế, chắc chắn sẽ nói gì đó, ví dụ như hậu cung không được can chính, ví dụ như chuyện của hoàng thượng ngươi bớt quản.

Không ngờ hắn lại dịu dàng nói: "Hoàng hậu nói đúng."

Hoàng hậu bưng tới một chén canh ngọt, tiểu hoàng đế cúi đầu nhìn, mắt sáng lên, kéo tay áo nàng làm nũng: "Hoa hồng anh đào! Quả nhiên vẫn là tỷ tỷ biết ta thích gì."

Giống như tự biết mình lỡ lời, hắn liếc nhìn ta một cái.

Ta mặt không biểu cảm nói: "Hoàng thượng yên tâm, ta không nghe thấy gì cả."

Tiểu hoàng đế hừ lạnh một tiếng, uống cạn chén canh ngọt, lại ôn hòa nói với hoàng hậu vài câu.

Đợi nàng ấy đi rồi, mới đi tới, giả vờ lạnh nhạt hỏi ta: "Trẫm hôm nay gọi Cao Dương huyện chủ tới, là muốn hỏi, Nghiêm khanh làm thế nào lấy lòng được nàng?"

"..."

Ta ở trong cung đến tối mịt mới trở về.

Trở về, đem chuyện kể lại cho Nghiêm Huyền Đình nghe.

Hắn cười rất vui vẻ.

Cười xong, lại kể cho ta nghe chuyện liên quan đến tiểu hoàng đế.

Ta lúc này mới biết, thì ra tiểu hoàng đế từ năm mười bốn tuổi, đã thầm mến hoàng hậu bây giờ, đích nữ của nội các học sĩ ban đầu.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Nghe nói vẫn là thanh mai trúc mã của hắn, lớn hơn tiểu hoàng đế năm tuổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!