Phía sau đi theo hai tiểu tư, mỗi người bưng một hộp gấm.
Mở ra, trong hộp gấm là một đôi ngọc bội long phượng.
Hắn thâm tình nói: "Tiểu Nguyệt Nhi, đây là lễ vật thành thân ta tặng nàng."
Sở Mộ đứng phía sau, mặt mày trầm xuống, thoạt nhìn rất muốn xé xác hắn.
Nghiêm Cửu Nguyệt tự mình vén khăn voan lên, tiến lên một bước, cầm lên nhìn nhìn, lại ném trở lại hộp: "Phẩm chất cũng được, coi như ba trăm lượng, ngươi còn nợ ta tám vạn chín ngàn bảy trăm lượng."
Sắc mặt Bạch Vô Già trắng bệch như tờ giấy: "Tiểu Nguyệt Nhi, nàng nhất định phải tính toán rõ ràng với ta như vậy sao?"
"Bớt nói nhảm, ngươi định khi nào trả tiền?"
Bạch Vô Già hít sâu một hơi, diễn sâu: "Tiểu Nguyệt Nhi, ta biết, nàng vẫn còn oán ta..."
Ta lười nhìn hắn, lặng lẽ đi tới bên cạnh tiểu hoàng đế, hơi cao giọng: "Theo luật pháp Trần Quốc, nợ tiền không trả, quá ba năm, phải thanh lý gia sản, dùng để trả nợ, còn dư tiền, nộp vào quốc khố."
Tiểu hoàng đế khựng lại, quay đầu nhìn ta.
Ta cũng nhìn hắn.
Hắn nhướng mày, hạ giọng hỏi ta: "Cao Dương huyện chủ, đây là muốn mượn đao g.i.ế. c người?"
"Hoàng thượng luôn nói Nghiêm Huyền Đình là cánh tay đắc lực của người, bây giờ cánh tay đắc lực bị người ta nợ tiền không trả, trong nhà thu không đủ chi, chẳng lẽ hoàng thượng không muốn quản?"
Tiểu hoàng đế im lặng hồi lâu, cuối cùng nói: "Cao Dương huyện chủ giúp trẫm một lần, trẫm cũng giúp nàng một lần."
Nói xong, liền hạ chỉ, lệnh cho Bạch Vô Già trong vòng một tháng phải trả hết tiền.
Còn chỉ đích danh Kinh Triệu Phủ Doãn và Hộ Bộ Thị Lang giám sát.
Lúc Bạch Vô Già đi, không chỉ sắc mặt trắng bệch, môi cũng trắng bệch.
Chạng vạng tối, trước khi động phòng hoa chúc, Sở Mộ đặc biệt tới cảm ơn ta.
Ta hỏi hắn: "Ngươi là cảm ơn ta thay ngươi giải quyết mối họa trong lòng, hay là cảm ơn ta giúp Cửu Nguyệt đòi lại chín vạn lượng kia?"
"Cả hai."
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Sở Mộ nói, Nghiêm Cửu Nguyệt vốn đã có ý định cho thuyền buôn ra biển, chỉ là dòng tiền không đủ, bây giờ có chín vạn lượng Bạch Vô Già trả lại, liền có thể mua thuyền mua hàng, đi thuyền ra nước ngoài.
Ta hỏi hắn: "Vậy còn ngươi?"
"Nàng ấy đi đâu, ta liền theo tới đó."
Ta hài lòng, trở về liền đem tình huống báo cáo với Nghiêm Huyền Đình.
Hắn cười hôn lên trán ta: "Khó cho nàng vì Cửu Nguyệt mà suy tính."
Ta nghiêm túc nhìn hắn: "Nàng ấy cũng là muội muội của ta."
Chữ cuối cùng vừa thốt ra một nửa, đã bị nụ hôn của Nghiêm Huyền Đình chặn lại.
"Nhứ Nhứ, nàng luôn khiến ta rung động."
Đêm nay, ta đã không thể phân biệt rõ, rốt cuộc là đêm động phòng hoa chúc của Sở Mộ và Nghiêm Cửu Nguyệt, hay là của ta và Nghiêm Huyền Đình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!