Chương 25: (Vô Đề)

Hỉ phục của Nghiêm Cửu Nguyệt, ta tỉ mỉ chuẩn bị mấy tháng, phượng quan vẫn là do tiểu hoàng đế ngự ban.

Nhưng không biết vì sao, càng gần đến ngày cưới, Nghiêm Cửu Nguyệt lại càng trầm mặc.

Trước ngày thành hôn của Nghiêm Cửu Nguyệt và Sở Mộ, ta cuối cùng cũng gặp được cái gọi là "người kia".

Ta cùng Nghiêm Cửu Nguyệt thử hỉ phục, Xuân Tuyết đột nhiên hốt hoảng chạy đến báo: "Cô nương, có một vị công tử họ Bạch ở cửa cầu kiến, đánh nhau với Sở công tử rồi."

Nghiêm Cửu Nguyệt tái mặt.

Ta chưa bao giờ thấy nàng ấy lộ ra vẻ mặt phức tạp như vậy.

Vì vậy, ta đưa tay ra, vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng ấy an ủi.

Lạnh buốt.

Ta không khỏi tò mò, tên họ Bạch kia rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Ta cùng Nghiêm Cửu Nguyệt đi tới cửa lớn, Nghiêm Huyền Đình đã đến trước chúng ta một bước.

Hắn đứng đó, vẻ mặt lạnh lùng, cau mày nói: "Dừng tay."

Sở Mộ buông tay trước, hừ lạnh một tiếng, đi tới bên cạnh Nghiêm Cửu Nguyệt, nắm lấy tay nàng ấy như tuyên bố chủ quyền, còn lắc lắc giữa không trung.

Tên họ Bạch kia sắc mặt trắng bệch, thân hình lảo đảo, yếu ớt gọi một tiếng: "Tiểu Nguyệt Nhi..."

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Nghiêm Cửu Nguyệt đột nhiên hất tay Sở Mộ ra, đi thẳng tới trước mặt hắn, dưới ánh mắt mừng như điên của hắn, tát hắn hai cái.

"Bạch thiếu gia, trước kia sủng thiếp của ngươi đánh ta, ta trả lại cả vốn lẫn lời."

Khóe miệng nàng cong lên một nụ cười lạnh lùng: "Còn chín vạn lượng bạc trắng ngươi nợ ta, định khi nào trả đây?"

Tên họ Bạch thất tha thất thểu rời đi.

Ta nghi ngờ hắn không muốn trả tiền.

Bữa tối, Nghiêm Cửu Nguyệt kể lại mối nhân duyên giữa nàng ấy và tên họ Bạch kia.

Tên họ Bạch kia tên là Bạch Vô Già, là đại thiếu gia của Bạch gia ở Tước Châu.

Lúc trước Nghiêm Cửu Nguyệt đi buôn qua Tước Châu, vì một lần ngoài ý muốn bị thương, vừa hay tá túc ở Bạch gia, lại nghe nói Bạch gia gặp rắc rối, liền cho Bạch Vô Già vay chín vạn lượng để xoay vòng.

Qua lại, liền nảy sinh tình cảm với Bạch Vô Già.

Nhưng Bạch Vô Già có một biểu muội thanh mai trúc mã, lưỡng tình tương duyệt đã lâu, vì vậy nhiều lần làm khó Nghiêm Cửu Nguyệt.

Mà mỗi lần xảy ra mâu thuẫn, Bạch Vô Già luôn đứng về phía biểu muội kia, bảo Nghiêm Cửu Nguyệt nhẫn nhịn thêm.

Thậm chí còn lén lút cùng biểu muội bái đường thành thân, sau khi nàng ấy phát hiện, lại nói biểu muội kia chỉ là thiếp thất, bảo nàng ấy đừng để ý.

"Là hắn muốn cưới người ta, cuối cùng lại là hắn phủ nhận, thật hiếm thấy."

Nghiêm Cửu Nguyệt nói.

Ta đưa ra suy đoán của mình: "Có lẽ hắn chính là không muốn trả chín vạn lượng kia, cho nên mới lấy lòng muội."

Nghiêm Huyền Đình nghe xong, ánh mắt lạnh lùng, trầm giọng nói: "Muội chưa từng nói với ta những chuyện này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!