Chương 23: (Vô Đề)

Chúng ta thu dọn xong xuống giường, đã là giữa trưa.

Nghiêm Huyền Đình bảo Xuân Tuyết mang cơm trưa đến thẳng phòng.

Khi ăn cơm, ta hỏi hắn: "Nghiêm Huyền Đình, người mà chàng muốn cưới ban đầu, là Thẩm Mạn Mạn, đúng không?"

Hắn gắp một cái sủi cảo tôm vào bát ta, cười nói:

"Sao có thể. Nhứ Nhứ, ta ngay từ đầu đã muốn cưới nàng. Nếu người gả tới không phải nàng, ta cũng sẽ nghĩ cách để nàng biến thành nàng."

Ta trợn to mắt nhìn hắn.

Nghiêm Huyền Đình kể với ta về lý do hắn thích ta, nói hắn đã gặp ta từ rất lâu rồi.

Ta nghe xong, có chút khó tin.

"Cho nên chàng là nhìn thấy ta g.i.ế. c người, sau đó thích ta?"

Nghiêm Huyền Đình sặc một ngụm canh ngọt trong cổ họng.

"Nhứ Nhứ, sao nàng lại có ý nghĩ kỳ quái như vậy?"

Hắn cười khổ lắc đầu, hơi trầm ngâm, lại nói:

"Bất quá, cũng không tính là nói sai hoàn toàn. Ta thấy nàng g.i.ế. c người, nghĩ đến Cửu Nguyệt, mặc dù chúng ta từ nhỏ thanh bần, nhưng muội ấy được ta bảo vệ rất tốt, ngay cả g.i.ế. c một con cá cũng không dám."

"Lần đầu tiên thấy nàng g.i.ế. c người, ta chỉ là hiếu kỳ, tiểu cô nương này, sao có thể bình tĩnh như vậy? Sau này nhìn nhiều hơn, dần dần sinh ra một ý nghĩ mà ngay cả bản thân ta cũng cảm thấy hoang đường—— ta muốn cưới nàng về nhà, bảo vệ nàng thật tốt, để nàng không phải g.i.ế. c người nữa."

Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, đưa đến bên môi hôn một cái.

"Ta muốn để đôi tay này, không chỉ nắm đao kiếm, mà còn phải chạm vào bút mực tranh vẽ, son phấn lụa là, trang sức vàng ngọc, hoa cỏ nước chảy."

Bàn tay kia nắm lấy cổ tay ta, kéo ta vào trong lòng hắn.

"Còn có, mười ngón đan chặt cùng ta."

14

Ngày hôm sau, Nghiêm Huyền Đình mang theo những chứng cứ mà ta đưa cho hắn, tiến cung tìm tiểu hoàng đế thương nghị.

Cũng không biết đã nói những gì, trời tối mới trở về.

Ta mắt trông mong nhìn hắn, Nghiêm Huyền Đình cười lại gần, hôn lên chóp mũi ta, thân mật nói: "Nhứ Nhứ yên tâm."

Được rồi.

Ta yên tâm.

Một thân võ công cao cường của ta, sau mười ngày đã biến mất hơn phân nửa.

Vốn có thể dễ dàng nhảy lên nóc nhà, bây giờ chỉ có thể miễn cưỡng leo cây, trèo lên tường.

Tốc độ xuất kiếm, cũng rõ ràng chậm lại.

Cũng là lúc này, thánh chỉ của tiểu hoàng đế đã đến.

Hắn định tính cái c.h.ế. t của Thẩm Đồng Văn là giang hồ thù sát, không liên quan đến Nghiêm Huyền Đình.

Sau đó bãi bỏ chức Thừa tướng của Nghiêm Huyền Đình, cho hắn một chức quan mới, gọi là gì mà Lễ Tiết học sĩ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!