Chương 2: (Vô Đề)

Ta ngồi trong căn phòng với ánh nến lay động, không lâu sau, nghe thấy tiếng cửa mở, tiếp đó tiếng bước chân dần dần tới gần, dừng lại trước giường, một bàn tay trắng nõn thon dài vén khăn voan lên.

Ta theo bản năng ngẩng mặt lên, vừa vặn đối diện với một đôi mắt đang cười.

Chủ nhân của đôi mắt cười nói với ta: "Nàng không phải Thẩm Mạn Mạn."

Hắn thực sự có một khuôn mặt cực kỳ đẹp, lông mày đen nhạt, phía dưới là đôi mắt sáng trong mà trầm tĩnh, khóe môi hơi cong, không có chút huyết sắc.

Màu sắc của khuôn mặt này có chút nhạt nhòa, nhưng lại giống như được bao phủ bởi một tầng sương khói mỏng manh của Giang Nam, ngược lại làm nổi bật lên khí chất cao quý thanh tao.

"Ta quả thực không phải." Ta thản nhiên gật đầu, bắp chân vắt chéo mắt cá chân đung đưa, nheo mắt nhìn hắn, "Sao chàng biết?"

"Ta đã gặp Thẩm Mạn Mạn." Hắn nói, "Nàng ta không đẹp bằng nàng."

Câu này, ta cực kỳ thích nghe.

Lập tức ngẩng đầu, cười rạng rỡ với hắn: "Thẩm Mạn Mạn nghe được một số tin đồn về chàng, không muốn gả tới, ta liền gả thay nàng ta."

Hắn gật đầu, rất bình tĩnh hỏi ta: "Nàng có biết tội khi quân là phải c.h.é. m đầu không?"

"Biết, nhưng võ nghệ của ta khá cao cường, người có thể đánh thắng ta, có lẽ không nhiều."

Hắn cuối cùng cũng cười, khi cười rộ lên mắt cong xuống, khóe môi hơi ửng đỏ, trông vô cùng xinh đẹp.

Hắn cười, bỗng nhiên quay đầu sang ho khan hai tiếng, rồi quay lại nói với ta: "Không sao, ta cưới nàng là được."

Ngón tay thon dài rõ ràng khớp xương hơi vén vạt áo ta lên.

Màn giường đỏ rực được buông xuống, áo cưới trên người ta bị lột ra từng tấc.

"Cái đó." Ta lại lên tiếng, "Sự trong trắng của ta đã không còn rồi."

Nghiêm Huyền Đình vốn đang gặm xương quai xanh của ta, lúc này ngẩng đầu lên, cười hỏi ta: "Trong trắng là gì?"

Hắn dường như không hề để tâm chút nào, chỉ chậm rãi ghé sát vào tai ta, khẽ đọc: "Phấn hương hãn thấp d.a. o cầm chẩn, xuân đậu tô dung bạch phụng cao."

Dục hỏa trong đôi mắt bình tĩnh của hắn le lói bùng cháy, cho đến khi lan ra thành biển.

Nhưng câu thơ này do hắn đọc lên, thực sự một chút cũng không thô tục, chỉ là khàn khàn trầm thấp, khiến ta bất giác động tình.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Trong lúc tâm trí rối bời, ta nghe thấy hắn hỏi ta: "Nàng tên là gì?"

Ta hơi tìm lại được một chút lý trí: "Kính An Vương đặt cho ta một cái tên là Ngọc Liễu, nhưng ta không thích."

Hắn nâng nửa thân trên lên, trong ánh nến vàng ấm áp nhìn chăm chú vào mắt ta: "Vậy nàng vốn tên là gì?"

"Nhứ Nhứ, ta tên là Nhứ Nhứ." Ta nói, "Kính An Vương nói cái tên này rất hèn mọn, không phù hợp với khí chất của Kính An Vương phủ bọn họ."

Nghiêm Huyền Đình cười lạnh một tiếng, trong giọng nói có thêm vài phần ngạo mạn như thể bẩm sinh đã có.

"Một Kính An Vương phủ hữu danh vô thực, lại thực sự tự coi mình là nhân vật lớn cơ đấy."

Hắn nói xong, cúi người xuống hôn lên mắt ta, cười nói: "Vậy ta sẽ gọi nàng là Nhứ Nhứ. Nhứ Nhứ, cái tên rất đáng yêu."

Cha mẹ ta đặt cái tên này cho ta, chỉ nói tên hèn dễ nuôi.

Thẩm Đồng Văn vô cùng ghét bỏ nó, Thẩm Mạn Mạn càng xem thường hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!