Chương 17: (Vô Đề)

Ta theo bản năng quay đầu nhìn về phía Nghiêm Huyền Đình, vừa lúc nhìn thấy trong mắt hắn sát ý chợt lóe lên.

「 Kính An Vương tự thân năng lực có thiếu sót, không cần thiết phải tìm kiếm từ trên người nữ tử. 」

Nghiêm Huyền Đình thản nhiên nói, đưa tay ra nắm lấy tay ta, mười ngón tay đan chặt.

Đầu ngón tay hắn lạnh lẽo, lòng bàn tay ta lại ấm áp.

「 Kính An Vương hiện tại rảnh rỗi ở nhà, có lẽ không biết, chuyện cười " bắt đầu chưa và kết thúc rồi" này đã truyền vào trong cung, ngay cả hoàng thượng và các nương nương đều biết. 」

Nghiêm Huyền Đình lạnh lùng nói: 「 Bản tướng vừa mới vào cung, còn vì Kính An Vương cầu một đạo thánh chỉ, chắc hẳn lập tức sẽ đến thôi. 」

Giống như là để đáp lại lời hắn nói.

Một chiếc xe ngựa phi nhanh mà đến, dừng lại bên cạnh.

Trên xe ngựa đi xuống một thái giám mặc áo bào màu đỏ sẫm, hắn liếc mắt nhìn Nghiêm Huyền Đình, sau đó chuyển hướng Thẩm Đồng Văn: 「 Kính An Vương tiếp chỉ —— 」

Nghiêm Huyền Đình mỉm cười: 「 Thôi công công, ngài vẫn là đừng làm khó Kính An Vương, dù sao chân hắn gãy rồi, không quỳ được đâu. 」

Ta phát hiện miệng Nghiêm Huyền Đình thế nhưng cũng rất độc, vì thế mở to hai mắt, có chút kinh ngạc nhìn hắn một cái.

Nghiêm Huyền Đình mỉm cười vươn tay, vỗ vỗ lên đỉnh đầu ta như an ủi.

Thôi công công bắt đầu tuyên đọc thánh chỉ:

「 Kính An Vương mục vô quân chủ, phóng túng vô lễ, mạo phạm Cao Dương huyện chủ, thật là đại bất kính—— Bắt đầu từ hôm nay, giáng tước vị xuống làm Kính An Hầu, ở trong hầu phủ đóng cửa suy ngẫm ba mươi ngày, không có ý chỉ của trẫm, không được ra ngoài. 」

Sắc mặt Thẩm Đồng Văn trong nháy mắt trắng bệch.

Nghiêm Huyền Đình phủi phủi áo bào, thản nhiên nói: 「 Kính An Vương —— không đúng, là Kính An Hầu, ngây ra đó làm gì, tiếp chỉ đi. 」

Ta đột nhiên hiểu ra, ngày thứ hai sau khi tân hôn, mục đích Nghiêm Huyền Đình dẫn ta vào cung thỉnh chỉ.

Không chỉ vì để ta ở trước mặt tiểu hoàng đế lộ diện.

Còn vì để ta có được thân phận này, người bình thường không dám dễ dàng đắc tội.

Thẩm Đồng Văn run rẩy đôi môi, không dám tin chỉ vào ta: 「 Không thể nào...... Nàng sao có thể là huyện chủ? 」

Thôi công công mặt không biểu tình: 「 Kính An Hầu thận ngôn, chớ bất kính với huyện chủ. 」

Thẩm Đồng Văn lúc đi, là bị thị vệ đẩy xe lăn rời đi.

Trước khi đi, hắn quay đầu lại, hung hăng nhìn ta, hạ thấp giọng, từng chữ từng chữ nói: 「 Huyện chủ thì sao? Rồi cũng có ngày sẽ phải trả giá. 」

Khí thế quanh thân Nghiêm Huyền Đình đột nhiên lạnh lẽo, lạnh lùng nói: 「 Kính An Hầu nguyền rủa Cao Dương huyện chủ như vậy, chẳng lẽ là coi thường hoàng thượng? 」

Thẩm Đồng Văn lại cười lạnh một tiếng, không đáp lại.

Ta trong lòng rất rõ ràng, hắn nói lời này không phải nguyền rủa, mà là trần thuật sự thật.

Ta vẫn chưa có được thuốc giải thật sự, chỉ có thể dùng thuốc giải ngắn hạn Sở Mộ cho ta, dựa vào độc tính tương khắc, áp chế từng đợt độc phát.

Mà mấy ngày nay, ta có thể cảm giác rõ ràng, độc tính ở trong cơ thể ta, trầm kha khó trị, càng ngày càng nghiêm trọng.

Thật ra ta sớm biết mình sẽ chết.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!