9
Nghiêm Huyền Đình đại khái lại cho rằng ta đang nói đùa.
Nhưng ta đã bắt đầu lên kế hoạch g.i.ế. c Thẩm Đồng Văn rồi.
Lần này hắn cưỡi ngựa ngã gãy chân, chắc chắn sẽ đề phòng nghiêm ngặt xung quanh, cho nên tốt nhất vẫn là ta trực tiếp ra tay.
Ám vệ bên cạnh hắn không chỉ một hai người, nghe lén còn có thể tránh, muốn ra tay, phải đồng thời khiến những người này rời đi.
Nghĩ đến đây, ta không khỏi có chút tiếc nuối.
Sớm biết vậy đã thả thêm vài cây ngân châm, để con ngựa giãy giụa kịch liệt hơn một chút, ngã c.h.ế. t hắn luôn cho rồi.
Ta còn đang âm thầm suy nghĩ, lại không ngờ, Thẩm Đồng Văn ra tay trước ta.
Ngày đó, Nghiêm Cửu Nguyệt dẫn ta ra phố, nói tiệm vải có một lô vải mới về, nàng mới có được tin nội bộ, có thể đi chọn trước.
Đi đến nửa đường, lại nghe thấy không ít người xì xào bàn tán, trong miệng đều là tên Nghiêm Huyền Đình.
Bọn họ nói, Nghiêm tướng mới cưới phu nhân, trước kia từng là nha hoàn bị Kính An Vương ngủ qua rồi vứt bỏ, Nghiêm Huyền Đình là nhặt...... giày rách Thẩm Đồng Văn không cần.
Nghiêm Cửu Nguyệt đột nhiên dừng bước, quay đầu, quát lớn: 「 Nói bậy bạ! 」
Ta đi qua, hỏi bọn họ: 「 Tin tức này là từ đâu truyền ra? 」
Mấy người nhìn nhau, đẩy qua đẩy lại, hồi lâu mới hàm hồ nói: 「 Chuyện ẩn bí như vậy, nếu không phải người trong cuộc...... ai có thể biết. 」
Thẩm Đồng Văn.
Nghiêm Cửu Nguyệt giống như bị dọa sợ, nắm lấy tay ta, trong giọng nói mang theo một chút nức nở: 「 Tẩu tẩu, không đi xem vải nữa, chúng ta về nhà...... 」
Ta vừa về phủ, liền nhìn thấy Nghiêm Huyền Đình đứng giữa đại sảnh.
Sau lưng, gió cuốn mây bay, xuyên qua khe hở của ánh nắng.
Hắn đứng ở nơi đó, thế nhưng còn chói mắt hơn cả ánh sáng.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Ánh sáng tràn về phía ta, trước khi hắn ôm lấy ta, ta lui về phía sau một bước, ngẩng đầu nhìn hắn.
「 Là Thẩm Đồng Văn cho ta hạ dược ép buộc ta. 」
「 Ta biết. 」
「 Nghiêm Huyền Đình, chàng hưu ta đi. 」 Ta nói xong, lại vội vàng bổ sung một câu, 「 Chàng nói qua, ta đều nhớ kỹ. Không phải ta không tin chàng, chỉ là sợ làm nhục thanh danh của tướng phủ —— 」
Lời còn chưa dứt, hắn đã đột nhiên bước tới một bước, ôm chặt lấy ta.
Lực đạo quá lớn, thậm chí siết đến ta hơi đau.
Bệnh của hắn còn chưa khỏi hẳn, thân thể còn yếu, sắc mặt cũng tái nhợt.
Kỳ thật ta chỉ cần hơi vận nội lực, là có thể đẩy hắn ra.
Nhưng ta thế nhưng không muốn.
Ta tham luyến sự bảo vệ, dung túng và cứu rỗi của Nghiêm Huyền Đình, hắn cho ta, là sự ấm áp mà cả đời này ta chưa từng có.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!