Chương 14: (Vô Đề)

Dùng bữa sáng xong, hắn đi thượng triều, ta quay về phòng, định ngủ một giấc.

Đêm qua quá hoang đường, hơn nữa lại uống rượu, ta có chút đau đầu.

Chỉ là vừa mới bước vào, ta lập tức cảnh giác.

Trong phòng có người vào.

Nhìn quanh một vòng, ta đặt ánh mắt lên chiếc bàn nhỏ bên cửa sổ.

Một lư hương từ từ bốc lên khói trắng.

Mùi thuốc mê.

Ta đổ tro trong lư hương ra ngoài cửa sổ, lúc quay người lại phát hiện trên vị trí vốn dĩ đặt lư hương có đặt một tờ giấy.

Mở ra, trên đó chỉ viết hai chữ.

—— Về phủ.

Đương nhiên không thể là Nghiêm Huyền Đình viết.

Thẩm Đồng Văn lại giở trò gì?

Ta suy nghĩ một lát, phát hiện mình là người bình thường, thực sự không thể mô phỏng được mạch suy nghĩ của hắn, đành từ bỏ.

Vo tờ giấy thành một cục, ném vào lư hương đốt sạch.

Ta không còn hứng thú ngủ bù, dứt khoát cầm lấy cuốn sách mà mấy ngày nay Nghiêm Huyền Đình vẫn luôn xem, muốn xem xem rốt cuộc hắn đang xem cái gì.

Trước đâyư đại tẩu trong phòng bếp từng nói với ta, nữ tử nếu muốn cùng trượng phu lâu dài hòa thuận, nhất định phải theo kịp bước chân của đối phương.

Ta tuy rằng biết chữ, nhưng lại chưa đọc qua mấy quyển sách.

Nên học hỏi một chút kiến thức mới.

Ta cầm lấy cuốn sách có bìa viết《Binh pháp bố trận》.

Lật hai trang, đỏ mặt lặng lẽ đặt xuống.

Ta bỗng nhiên hiểu ra, Nghiêm Huyền Đình chưa từng cưới vợ, vì sao vẫn có thể khiến ta thoải mái như vậy.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Hắn vậy mà... đã làm những ghi chú chi tiết như vậy, thực sự là tấm gương hiếu học cầu tiến.

Buổi chiều, Sở Mộ lại đến phủ, sắc mặt tiều tụy, nói muốn gặp Cửu Nguyệt.

Ta lập tức nhớ tới lời nàng ấy nói tối qua, rút chủy thủ bên hông ra.

Ánh sáng lạnh lóe lên, lưỡi d.a. o sắc bén đã kề sát cổ Sở Mộ.

"Ngươi đã có vị hôn thê, vì sao còn lừa gạt tình cảm của Cửu Nguyệt?"

Ta vừa chất vấn, vừa suy nghĩ xem nên ra tay từ đâu thì thích hợp hơn.

Sở Mộ không hề hoảng sợ, chỉ là ánh mắt trầm trầm nhìn ta:

"「 Nghiêm phu nhân cho ta gặp Cửu Nguyệt một lần, dù phải g.i.ế. c Sở mỗ, Sở mỗ cũng không oán hận. 」

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!