Chương 13: (Vô Đề)

Nghiêm Huyền Đình đã tỉnh, nắm tay ta hỏi: "Nhứ Nhứ, sao tay nàng lạnh vậy?"

Ta há miệng, bịa ra một lý do gượng gạo hết sức: "... Ngủ hơi nóng, ra ngoài hóng gió cho mát."

Nghiêm Huyền Đình vậy mà lại tin.

Ta thậm chí còn nghi ngờ, nếu ta nói ta nhảy xuống hồ bơi một vòng, hắn có tin không.

Bệnh của hắn đã khỏi hơn nửa, chỉ là phong hàn chưa khỏi, vẫn còn hơi ho.

Ta muốn hôn hắn đều bị đẩy ra: "Nhứ Nhứ, cẩn thận ta lây bệnh cho nàng."

Ta vén váy lên, cho hắn xem cơ bụng của ta, cố gắng chứng minh bản thân: "Ta rất khoẻ."

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Kết quả là ánh mắt Nghiêm Huyền Đình dần dần tối sầm lại.

Hắn đưa tay lên che môi ho nhẹ hai tiếng, có chút khó khăn quay đầu đi: "Nhứ Nhứ, nàng đừng như vậy, ta thực sự... rất nhớ nàng."

Ta nhân cơ hội đề nghị: "Lần sau chàng ra ngoài làm việc, hãy mang ta theo, như vậy sẽ không nhớ ta nữa."

Quan trọng hơn là, cũng sẽ không bị thương nữa.

Ta có liều cái mạng này, cũng không thể để chuyện lần này xảy ra nữa.

Nghiêm Huyền Đình khựng lại, quay đầu nhìn ta.

Đôi mắt hắn giống như mặt hồ tĩnh lặng dưới ánh trăng.

"Nhứ Nhứ." Hắn nói, "Cưới được nàng, là chuyện may mắn nhất trong đời ta."

Ta nói: "Chàng suýt chút nữa đã cưới Thẩm Mạn Mạn rồi."

Khóe môi đang cong lên của hắn hạ xuống, bất đắc dĩ xoa trán: "Phu nhân thật thẳng thắn đáng yêu."

Ta muộn màng nhận ra, đó là một câu nói tình cảm.

Thực ra hắn càng muốn nói ta không hiểu phong tình đúng không.

Haizz.

Mãi đến bữa tối, ta và Nghiêm Huyền Đình bước vào, phát hiện Sở Mộ cũng có mặt.

Hơn nữa còn ngồi bên cạnh Nghiêm Cửu Nguyệt.

Nghiêm Huyền Đình có chút suy tư nhìn hắn.

Cơm chưa ăn được mấy miếng, Nghiêm Cửu Nguyệt đột nhiên nói:

"Hôm nay muội đến cửa hàng xem buôn bán, lúc về nghe nói Kính An Vương bị ngựa làm cho hoảng sợ, ngã từ trên ngựa xuống, gãy một chân."

"Vậy sao."

Nghiêm Huyền Đình thản nhiên đáp một tiếng, đưa tay gắp một chiếc bánh xếp tôm, bỏ vào bát ta: "Nhứ Nhứ, đừng chỉ lo cười."

Nghiêm Cửu Nguyệt kinh ngạc kêu lên một tiếng, dùng đũa chỉ vào ta: "Tẩu tẩu, tẩu cười vui vẻ quá!"

"Vậy sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!