Chương 12: (Vô Đề)

Sau khi Nghiêm Huyền Đình đi không lâu, lần lượt có người tị nạn vào kinh.

Ta lấy số lá vàng mà hắn đưa cho ta ra, dựng một gian hàng cháo.

Nghiêm Cửu Nguyệt đến giúp đỡ, giúp một hồi, Sở Mộ cũng đến.

Hắn nói người tị nạn đều rất yếu, cần phải uống một số thuốc trị thương hàn do hắn bào chế, nếu không có thể gây ra dịch bệnh.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Đây quả thật là một lý do chính đáng.

Nếu lúc giúp đỡ, ánh mắt hắn không luôn liếc về phía Nghiêm Cửu Nguyệt, ta đã tin rồi.

Sau đó, mưa dần tạnh, triều đình cũng dần dần sắp xếp ổn thỏa cho người tị nạn.

Ngày cuối cùng người tị nạn được đưa đi, là vào buổi chiều.

Mưa vừa tạnh, quản gia đột nhiên hốt hoảng chạy vào, nói Nghiêm Huyền Đình đã trở về.

Ta ném đũa chạy ra ngoài, nhìn thấy Nghiêm Huyền Đình được người dìu đỡ, sắc mặt trắng bệch, ho khan dữ dội.

Vừa vào cổng lớn Phủ Thừa tướng, nhìn thấy ta, hắn liền cong khóe môi, dùng khẩu hình gọi một tiếng "Nhứ Nhứ", đầu nghiêng sang một bên ngất đi.

Giây phút ấy, thế giới trước mắt ta, sụp đổ từng chút một.

Sở Mộ vừa hay ở trong phủ, hắn bắt mạch, nói Nghiêm Huyền Đình là do rơi xuống nước, hàn khí xâm nhập cơ thể, khiến di chứng trúng độc vừa mới được đè xuống lại tái phát.

Thêm vào đó nhiễm phong hàn, càng trở nên nghiêm trọng.

Ta nghe thấy giọng nói lạnh lùng của chính mình: "Vì sao lại rơi xuống nước?"

Nghiêm Cửu Nguyệt lắc đầu, đột nhiên nói: "Lúc đi ca ca có mang theo người, hiện tại vẫn đang đợi ở sảnh phụ, gọi đến hỏi thử xem."

Ta gần như bay đến sảnh phụ.

Người quỳ trong sảnh nói với ta, Nghiêm Huyền Đình dường như đã tra được một số thứ quan trọng, vốn định quay về kinh thành, giao chứng cứ cho hoàng thượng.

Nhưng trên đường đi thuyền, khi sắp đến kinh thành, đột nhiên bị người ta đẩy xuống nước, ngay sau đó người đẩy hắn cũng nhảy xuống nước, bỏ trốn.

Bọn họ cứu Nghiêm Huyền Đình lên, một đường phi ngựa về kinh.

Ta rút chủy thủ kề vào cổ hắn, để lại một vệt máu.

"Vô dụng."

Ta hối hận vô cùng, lẽ ra lúc đầu nên đi cùng Nghiêm Huyền Đình.

Có ta ở đó, không ai có thể làm hắn bị thương.

Nhưng bây giờ nói gì cũng muộn rồi.

Nửa đêm Nghiêm Huyền Đình tỉnh lại, ta đang nằm phục bên giường hắn.

Hắn khẽ động đậy ta liền tỉnh, ngẩng đầu nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy sống mũi cay cay.

"Nhứ Nhứ, đừng khóc."

Hắn đưa tay giúp ta vén lại những sợi tóc lộn xộn, "Ta không sao, đã về rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!