Ta đành phải đem kết quả thất bại này truyền đạt cho Nghiêm Huyền Đình, không ngờ hắn lại hỏi ta: "Nhứ Nhứ gọi hắn tới phủ làm gì?"
"... Đưa thuốc."
"Thuốc?"
Ta nhắm mắt lại, bắt đầu nói dối: "Chính là thuốc trị đau bụng kinh, ta chuẩn bị nhiều một chút trước."
Nghiêm Huyền Đình trầm mặc một lát, đột nhiên cong khóe môi, tay trượt xuống, từ dưới vạt áo yếm của ta luồn vào, đặt lên bụng dưới.
Hơi ấm truyền từ lòng bàn tay hắn khiến má ta hơi nóng lên, trong lòng lại ngứa ngáy.
Ta vặn vẹo thân mình, luống cuống nhìn hắn.
"Nhứ Nhứ ngoan, nghe nói xoa xoa sẽ không đau, ta giúp nàng thử trước, được không?"
Sáng hôm sau tỉnh dậy, bên ngoài mưa rơi tí tách.
Nghiêm Huyền Đình từng cái từng cái giúp ta mặc xong y phục, lại lấy lược chải tóc cho ta.
Ta cắm trâm cài chắc chắn, nói: "Ta cảm thấy thân thể của chàng đang tốt lên."
Quằn quại hơn nửa đêm, vậy mà không ho một tiếng, xem ra thể lực rất tốt.
Nghiêm Huyền Đình khựng lại, bật cười, đưa tay ra kéo tay ta, nhẹ nhàng nói: "Ừm, phu nhân chính là phương thuốc tốt của ta."
Buổi chiều, Nghiêm Huyền Đình không có ở nhà, trong phủ đột nhiên có mấy bà mối tới.
Nói là muốn chọn phu quân cho Nghiêm Cửu Nguyệt, còn mang theo một quyển danh sách dày cộp.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Ta hỏi Nghiêm Cửu Nguyệt: "Đây là ý của ca ca muội sao?"
"Không, là ý của muội."
Nàng ấy cắn môi, trong mắt lộ ra vài phần ngạo nghễ, thoạt nhìn rất giống Nghiêm Huyền Đình:
"Muội cũng đâu phải không gả đi được, hắn đã coi thường muội, vậy muội cần gì phải sống c.h.ế. t bám lấy hắn?"
Ta cũng nghĩ vậy.
Nàng ấy hoạt bát phóng khoáng, xinh đẹp đáng yêu, lại còn biết kiếm tiền.
Không cưới được nàng ấy là tổn thất của Sở Mộ mới phải.
Ta quyết tâm chọn cho Nghiêm Cửu Nguyệt một mối hôn sự tốt, thế là đem quyển danh sách kia từ đầu đến cuối, từng trang từng trang cẩn thận xem xét.
Còn chưa lật được một nửa, Nghiêm Huyền Đình lại mang về một tin tức ——
Hắn phải đi Nam Châu làm việc.
Trận mưa này, tí ta tí tách đã hơn mười ngày.
Mưa không ngừng, nước đọng càng ngày càng sâu.
Kinh thành còn như vậy, vùng phía Nam lại càng nghiêm trọng hơn.
Đê Tịch Giang ngoài thành Nam Châu lại lần nữa vỡ đê, nước sông tràn vào trong thành, dân chúng lầm than.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!