Chương 10: (Vô Đề)

6

Khi ta và Nghiêm Huyền Đình đi ăn cơm, đã thay một bộ y phục khác.

Vừa vào cửa, Nghiêm Cửu Nguyệt đã vô cùng ai oán nhìn ta: "Ca ca, tẩu tẩu, hai người có thể tối về rồi nói tiếp không? Nước canh này đã hâm nóng ba lần rồi."

Nghiêm Huyền Đình gắp một cuốn gà xé cho nàng, nhàn nhạt nói: "Ăn cơm."

Ta ăn cơm, trong lòng vẫn còn nhớ tới phong thư kia.

Khá là biết bịa đặt.

Đợi khi ta g.i.ế. c Thẩm Đồng Văn, chi bằng mua một tặng một, tiễn Thẩm Mạn Mạn đi cùng luôn.

Nhưng ta còn chưa kịp động thủ, ba ngày sau lại nghe nói Thẩm Mạn Mạn xảy ra chuyện.

Nghe nói, muội muội của Kính An Vương là Thẩm Mạn Mạn, ăn nhầm kỳ hoa Tây Vực, dung nhan hủy hết, cổ họng cũng câm rồi, có lẽ mấy tháng đều không nói được.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Không phải ta quá nhạy cảm.

Thật sự là bốn chữ "kỳ hoa Tây Vực" này, rất nổi bật.

Bữa tối ta uyển chuyển nhắc tới chuyện này, Nghiêm Cửu Nguyệt lập tức hưng phấn nói: "Đúng vậy, loài hoa đó vô cùng thần kỳ, ở Tây Vực cũng là trân quý khó cầu, ta rất khó khăn mới..."

"Cửu Nguyệt." Nghiêm Huyền Đình nhàn nhạt nói, gắp một đũa sườn xào chua ngọt đặt vào đĩa của nàng, "Hôm nay phòng bếp làm món muội thích ăn, ăn nhiều một chút."

Nghiêm Cửu Nguyệt ngoan ngoãn cúi đầu ăn cơm, không nói tiếp nữa.

Nhưng ta đã hiểu rồi.

Buổi chiều hôm đó, hơi ẩm ướt Nghiêm Huyền Đình mang từ ngoài vào.

"Nhứ Nhứ, đừng chỉ lo ăn cơm, uống chút canh đi."

Nghiêm Huyền Đình dùng bát sứ nhỏ múc một bát canh ngọt đặt trước mặt ta, ta nhấp một ngụm, vị rất thanh ngọt.

Nhưng tâm trạng của ta, còn ngọt ngào hơn.

Ta không thể hình dung loại cảm giác kỳ diệu đó, chỉ là dường như trái tim đã trầm tịch mười tám năm, như nước đọng dần dần nổi lên gợn sóng.

Trong sóng nước phản chiếu, là đôi mắt tràn đầy ý cười trong trẻo của Nghiêm Huyền Đình.

Trước khi đi ngủ, ta nói với hắn: "Thật ra ta có thể tự mình xử lý, chàng không cần vì ta mà đắc tội với Thẩm Đồng Văn."

Hắn khẽ cười một tiếng, in một nụ hôn lên trán ta.

"Chỉ một Kính An Vương phủ cỏn con, cũng đáng để ta đắc tội sao?"

Trong giọng điệu rất coi thường Thẩm Đồng Văn.

Tuy rằng ta cũng cảm thấy Thẩm Đồng Văn không phải thứ tốt lành gì, nhưng lúc trước khi huấn luyện ta, hắn nói với ta là, Kính An Vương phủ rất lợi hại, từ ba mươi năm trước đã là tâm phúc được Tiên hoàng coi trọng nhất.

Ta hỏi ra nghi vấn trong lòng.

Nghiêm Huyền Đình nói, Thẩm Đồng Văn đang lừa ta.

"Lão Kính An Vương ban đầu là ca ca của sủng phi Tiên hoàng, bởi vì Tiên hoàng đặc biệt sủng ái vị phi tử kia, mới phong cho cái tước Vương gia khác họ, trong tay không có thực quyền. Sau này Hoàng thượng đăng cơ, muốn tước bỏ tước vị của bọn họ, Thẩm Đồng Văn liền chủ động xin đi, huấn luyện ám vệ, vì Hoàng thượng làm những chuyện không thể lộ ra ánh sáng, lúc này mới giữ được tước vị."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!