Chương 1: (Vô Đề)

Ta là ám vệ của Vương gia, lại bị hắn coi là thế thân của người hắn thầm thương.

Người hắn thầm thương lại là muội muội không cùng huyết thống của hắn, ta biết chuyện chỉ cảm thấy ghê tởm, muốn chạy trốn,

Đợi mãi cuối cùng cơ hội cũng đã tới, một ngày hắn nói muốn ta thay biểu muội của mình gả vào phủ Thừa tướng.

1

"Thôi được, ta gả."

Nam nhân buông lỏng vẻ mặt, nói với thiếu nữ bên cạnh: "Mạn Mạn, đừng khóc nữa, Ngọc Liễu nói muội ấy sẽ gả thay muội."

Thậm chí hắn còn không thèm nhìn ta lấy một cái.

Ta bỗng nhiên muốn cười.

Nam nhân này tên là Thẩm Đồng Văn, là chủ nhân của ta, Kính An Vương đương triều.

Ta là ám vệ của hắn, có chút đặc biệt, là loại ám vệ sẽ cùng hắn phát sinh quan hệ.

Thiếu nữ áo đỏ nước mắt lưng tròng bên cạnh hắn là muội muội của hắn, Thẩm Mạn Mạn.

Năm đó Nam Châu gặp nạn lũ lụt, cha mẹ ta vì hai bát cháo mà bán ta vào Kính An Vương phủ.

Ta quỳ trong sân, thiếu niên Thẩm Đồng Văn vừa lúc đi qua hành lang dài, dừng lại trước mặt ta.

Hắn hơi hếch cằm, nói với quản gia đang cung kính khom lưng bên cạnh: "Ta muốn nha đầu này."

Khi ấy Thẩm Đồng Văn mới mười bốn tuổi, là độ tuổi các công tử thế gia mới biết yêu.

Ta mặt vàng da bủng, người ngợm cũng dơ dáy bẩn thỉu.

Hắn thế mà có thể xuyên qua mái tóc rối bù của ta, phát hiện ra ta có khuôn mặt giống muội muội Thẩm Mạn Mạn của hắn ba phần.

Thật sự là mắt nhìn tinh tường.

Hoặc là yêu đến khắc cốt ghi tâm rồi chăng.

Thẩm Đồng Văn đối với ta, vừa rất tốt, lại vừa không tốt.

Tốt là hắn dạy ta võ nghệ, cho ta cơm ăn áo mặc, nuôi ta ngày càng giống Thẩm Mạn Mạn được nuông chiều từ bé.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Không tốt là hắn coi ta là lưỡi đao không thể lộ ra ánh sáng của hắn, khiến tay ta nhuốm đầy m.á. u tươi, lại thường xuyên đêm đến vào màn trướng của ta, cùng ta hoan ái vô số lần.

Mỗi lần ngủ đến nửa đêm, bị sự khiêu khích thô bạo của hắn làm cho tỉnh giấc, ta liền biết, Thẩm Mạn Mạn lại giận dỗi với hắn rồi.

Thẩm Mạn Mạn và hắn không có quan hệ m.á. u mủ, nhưng lại có danh nghĩa huynh muội.

Hắn yêu Thẩm Mạn Mạn đến không tưởng nổi, một câu nặng lời cũng không nỡ nói với nàng, ngược lại ở trên giường đối với ta tàn nhẫn, bóp chặt cằm ta khinh miệt nói:

"Nếu không phải nàng có vài phần giống Mạn Mạn, cái mạng tiện này của nàng sớm đã không còn."

Ta không nói gì.

Ánh mắt của hắn bỗng nhiên dịu dàng trở lại, khẽ nói:

"Ngọc Liễu, nàng an phận thủ thường, đừng mơ tưởng những thứ không nên mơ, ta sẽ đối xử tốt với nàng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!