Hai kẻ lòng dạ đen tối ấy bàn bạc, quyết định cứ sinh ta ra.
Nếu ta là cốt nhục của quyền quý, tương lai có thể dùng ta tống tiền thêm một phen.
Sau khi ta ra đời, nghiệm ra quả nhiên không phải huyết mạch của phụ thân, họ bèn tìm cơ hội báo tin cho vị quyền quý ấy.
Ai ngờ người kia trở mặt vô tình, nói việc này ảnh hưởng thanh danh, tuyệt đối không nhận ta.
Nếu phụ mẫu ta không muốn nuôi, dìm c.h.ế. t ta cũng được.
Không lâu sau, vị quyền quý ấy bệnh c.h.ế.t.
Phụ mẫu lại tính toán, sau này có thể gả ta vào cao môn, ngược lại giúp nhà mẹ đẻ, họ vẫn thu được một món hời.
Phụ thân run giọng, đem hết tội đổ lên người "phu nhân yêu dấu" của ông:
"Là mẫu thân con nói. Dù sau này con gả nhầm người, chúng ta cũng sẽ không đau lòng. Khi ấy mới để con sống."
Suốt quá trình, ta vẫn lặng lẽ nghe.
Nắm tay siết c.h.ặ. t rồi buông, buông rồi lại siết.
Khi nghe câu "gả nhầm người cũng không đau lòng", nắm tay ta hoàn toàn buông ra.
Thì ra là vậy.
Thì ra từ khi sinh ra, ta đã định sẵn không thể có được tình thương của họ.
Họ chỉ muốn dùng mạng ta làm bàn đạp cho cả nhà ba người bọn họ.
Phụ thân sợ ta nổi giận thật sự g.i.ế. c người, vội vàng dập đầu liên tục:
"A Kha… dù không có ân sinh thì cũng có ân dưỡng, con tha cho phụ thân…"
Ta bật cười khàn khàn, hồi lâu mới tìm lại được giọng mình:
"Phụ thân? Mẫu thân? Chúng ta như vậy, nói ra ngoài, ai nghe mà chẳng bảo là kẻ thù?"
Hôm ấy, ta bước thấp bước cao rời khỏi Tống phủ.
Giữa cơn thất hồn lạc phách, ta bỗng bảo phu xe quay đầu, dừng trước phủ vị quyền quý năm xưa, lặng lẽ đứng rất lâu.
Vương hầu tướng sĩ, cao môn đại hộ.
Nhưng tất cả đã không còn liên quan đến ta.
Phụ thân ruột thịt khi còn sống còn muốn ta c.h.ế.t. Nay ta quay lại gây sóng gió, ngoài làm hỏng đại cục tốt đẹp hiện tại, cũng chẳng được gì.
Ta lập tức thu dọn tâm tình, lau khô nước mắt, đúng hẹn đi tìm Sở Quan Lan, cùng hắn tế bái mẫu thân quá cố.
Hắn không biết chân tướng ghê rợn kia. Chỉ đoán vì chuyện đổi gả, ta hẳn đã chịu ủy khuất nơi phụ mẫu.
Hắn ôm ta vào lòng, thấp giọng an ủi suốt một đêm.
Sự an ủi của Sở Quan Lan ở chỗ ta, nhất định phải phát huy tác dụng.
Hơn nữa còn phải từng bước một.
Chỉ như vậy hắn mới có cảm giác thỏa mãn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!