Mẫu thân nói ta từ nhỏ đã hiền thục.
Không cần phu quân yêu thương cũng có thể sống tốt.
Vì thế, bà dốc lòng giúp muội muội trèo cao, gả cho Tiểu Hầu gia.
Còn ta, lại bị gả cho lão ân sư của phụ thân, làm vị phu nhân kế thất thứ tư.
Vị lão ân sư ấy vốn mang tiếng phong lưu. Ba vị phu nhân trước đó, đều c.h.ế. t trên giường trong khuê phòng.
Mẫu thân dường như thấy có lỗi với ta, bèn hỏi ta có điều gì mong muốn.
Ta cầu mẫu thân sắp xếp hôn sự của ta và muội muội vào cùng một ngày.
Ta tựa đầu nơi đầu gối bà, khẽ nói:
"Song hỷ lâm môn, cũng để muội muội vui càng thêm vui."
Mẫu thân lại khen ta hiền thục.
Mẫu thân à, các người đều thích ta hiền lành, biết điều.
Vị Tiểu Hầu gia luôn thiếu thốn tình thương kia — đương nhiên cũng thích.
1
Mẫu thân nói ta từ nhỏ đã hiền thục.
Y phục, trang sức, phấn son, chim ch. óc — phàm là thứ muội muội thích, ta đều nhường cho nàng.
Về sau, phụ thân mở học đường trong phủ, muốn ta đọc sách, hiểu lễ.
Muội muội lại đến tranh:
"Trưởng tỷ sinh ra dung mạo đã xinh đẹp, không đọc sách cũng có nam nhân muốn cưới. Chi bằng để con đi."
Nếu dung mạo thật sự hữu dụng, thì đế vương tướng sĩ, quyền quý khắp thiên hạ, hẳn đều phải là nam thanh nữ tú cả rồi.
Nói cho cùng, thứ hữu dụng nhất — chẳng phải vẫn là tiền bạc và quyền thế hay sao? Huống hồ ta biết rõ, muội muội ngăn cản ta, là vì nàng đã để mắt đến Tiểu Hầu gia của phủ Cần Viễn Hầu, muốn cùng hắn đến học đường.
Nàng còn sợ ta nổi trội hơn, mấy lần làm nũng với mẫu thân, không cho ta cùng đi học.
Mẫu thân lại như vô số lần trước, đến khuyên ta, nói ta đã là trưởng tỷ, lại luôn hiền lương, nên nhường nhịn muội muội một chút.
Ta gật đầu, ngoan ngoãn đáp:
"Vậy để muội muội đến học đường đọc sách. Con vẫn giúp nàng quét sân giặt y phục."
Nhưng ta vẫn muốn đọc sách biết chữ.
Nếu đọc sách biết chữ thật sự vô dụng, vì sao từ xưa đến nay, nam t. ử đều tranh nhau học hành, cầu công danh?
Thế nên, ta cầm chổi, lén đứng ngoài cửa sổ học đường, vừa quét sân, vừa trộm nghe tiên sinh giảng bài.
Rồi bị muội muội bắt gặp.
Tiểu Hầu gia ngồi ngay bên cửa sổ. Nàng cố ý cúi người lên bàn hắn, bộ n.g.ự. c trắng nõn áp sát khuỷu tay Tiểu Hầu gia Sở Quan Lan.
Trong tay nàng cầm được thứ gì, liền ném thứ ấy vào đầu ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!