Đúng là cưới con gái Tôn gia nên cũng oai hơn hẳn những hoàng tử khác, ngay cả con dâu của bổn cung cũng dám ám toán."
"Xin Quý phi minh giám, chuyện này..."
"Bổn cung bảo ngươi giải thích à?" Đôi mắt xinh đẹp của Tô Quý phi khẽ trừng một cái, ánh mắt quyến rũ mang theo chút mỉa mai, "Tề Vương điện hạ học lễ nghi từ nhỏ, sao ngay cả cung quy cơ bản cũng quên mất thế?"
Tề Vương cúi gập người không nói không năng
Tô Quý phi đâu dễ dàng bỏ qua chỉ vì hắn im lặng, "Ngươi đã thành gia lập thất thì phải hiểu phép tắc quy củ.
Người Trịnh gia không hiểu quy củ, bổn cung sẽ dạy dỗ cho bọn họ hiểu ra.
Nếu Tề Vương cũng không hiểu quy củ, bổn cung cũng không ngại thay Ninh phi dạy dỗ ngươi đâu."
"Vãn bối nhất thời lỡ miệng, xin Quý phi nương nương thứ tội." Tề Vương chắp tay hành lễ một lần nữa.
"Hôm nay là ngày tân hôn đầu tiên của ngươi và Tôn cô nương, bổn cung nể mặt Tề Vương phi nên không so đo với ngươi." Tô Quý phi hừ một tiếng, "Nhưng ngươi hãy nhớ cho kỹ, không có lần sau."
"Đa tạ Quý phi nương nương."
Tề Vương ngẩng đầu nhìn đội ngũ của Tô Quý phi đi về phía Thái ương cung, cúi đầu nở nụ cười đắng chát với Tôn Thái Dao, "Đã để Vương phi chịu uất ức rồi."
Tôn Thái Dao lắc đầu, "Không phải lỗi của điện hạ."
Chỉ trách...! chỉ trách Tô Quý phi quá mức phách lối.
Chờ Tề Vương và Tề Vương phi kính trà cho Ninh phi xong, Thái Ương cung lập tức rộ lên tin Trịnh gia bị hạ xuống Nam tước mạt đẳng nhất, rất không nể mặt hôm nay là ngày tân hôn đầu tiên của Tề Vương.
Nghe được tin này, Tôn Thái Dao lập tức hiểu ra, sáng sớm nay Tô Quý phi ôm mấy nhánh hồng mai đến Thái ương cung là muốn tố cáo với phụ hoàng.
Nàng ta quay đầu nhìn Lan Nhứ cung, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi mà Trịnh gia liên tục bị giáng tước, e là...! mẫu phi sẽ không được vui.
Trịnh gia gần như đã trở thành trò cười của toàn bộ kinh thành, dãu vậy, bọn hắn vẫn phải hứng ánh mắt khác thường của đám người trong kinh để đến phủ Minh Thị lang thỉnh tội.
Chủ nhân đương gia của Trịnh gia vẫn còn đang bệnh nặng, chỉ có Trịnh phu nhân và Trưởng tử là Trịnh Vọng Nam đến nhà thỉnh tội.
Biết người Trịnh gia đến, phủ Minh Thị lang chẳng những không làm khó mà còn mở hẳn cửa chính niềm nở tiếp đón.
Dù ai nhìn vào cũng phải khen người Minh gia độ lượng.
Nhưng đối với Trịnh gia, Minh gia càng khách sáo thì bọn họ lại càng bất an, ngồi ở chính đường Minh gia mà cứ ngỡ như ngồi bàn chông.
"Minh cô nương, tất cả đều là do tôi dạy con không nghiêm, xin cô nương hãy nhận những lễ vật này." Trịnh phu nhân dâng danh sách lễ vật bằng hai tay.
"Phu nhân khách sáo rồi." Cửu Châu đứng dậy hành lễ vãn bối, "Mọi chuyện đều đã qua, mong phu nhân không cần để trong lòng."
Trái tim Trịnh phu nhân chợt nhói lên, "..."
Trịnh gia bọn họ bị giáng tước, mặt mũi mất hết, đây là chuyện không nên để trong lòng ư?
Bà ta vừa giận vừa đau, nhưng vẫn phải gắng gượng nở nụ cười, cái ngày gì thế này?
"Lão gia, phu nhân, tiểu thư!" Gã hầu hồ hởi chạy vào chính đường, "Đại lão gia hồi kinh rồi ạ!"
"Thật không?!" Minh Kính Châu mừng rỡ, "Đã lâu rồi Đại ca chưa hồi phủ, hạ nhân trong phủ ắt hẳn sẽ hầu hạ không chu đáo, để ta đưa Đại ca vào phủ nhà mình."
"Lão gia." Thẩm thị gọi ông lại, "Ngoài trời đang lạnh, mình đừng quên mặc áo choàng."
Dứt lời, bà nhìn sang Cửu Châu, "Cửu Châu, con đi theo phụ thân đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!