"Những chuyện quan trọng của quốc gia mà Công bộ vẫn có thể làm hoàn hảo như thế, bổn Vương tin việc tu sửa Lễ bộ nho nhỏ này cũng chỉ là chuyện vặt của mọi người thôi." Uống hết tách trà của Công bộ, Thần Vương đứng dậy, nở nụ cười cổ vũ với nhóm quan viên, "Bổn vương ở Lễ bộ chờ tin vui của chư vị đại nhân."
Dứt lời, hắn hài lòng rời đi.
"Hình như...! hình như chúng ta vẫn chưa đồng ý tu sửa Lễ bộ theo bản vẽ mà?" Một lát sau, cuối cùng cũng có một quan viên giật mình, "Bây giờ mình chạy theo Thần Vương còn kịp không?"
"Ông thấy sao?" Công bộ Thượng thư vô cảm nhìn quan viên lên tiếng ban nãy.
Quan viên kia, "..."
Mọi người đổ dồn ánh mắt vào bản vẽ trên bàn, im lặng một lúc thật lâu, sau đó một quan viên lí nhí nói, "Nếu biết thế thì chi bằng lúc trước xin Bệ hạ để Thần Vương đến Công bộ của chúng ta."
Lần ấy khi nghe nói Thần Vương bị điều tới Lễ bộ, bọn họ còn cười rất to, nhưng giờ hối hận đến xanh cả ruột.
Có ai mà ngờ, Thần Vương không những ngang ngược càn rỡ mà còn có tính bao che.
"Không phải vẫn còn vài Vương gia chưa nhận việc à? Không chừng qua một thời gian nữa Công bộ của chúng ta cũng có Vương gia chống lưng đấy."
"Nhưng mà...! Còn Vương gia nào được Bệ hạ cưng chiều như Thần Vương?"
Mọi người lại rơi vào im lặng, đúng là không có thật.
"Thôi được rồi." Công bộ Thượng thư thở dài một tiếng, đưa bản vẽ lại cho Hữu Thị lang, "Nếu là chuyện do Vương gia đưa xuống, Ngô Thị lang lại không có ở đây, vậy ta giao việc này lại cho ngươi xử lý vậy."
Hữu Thị lang, "..."
Ông ta đã làm sai chuyện gì?
Sáng hôm sau, Công bộ cho thợ đến, từ nóc phòng, tường rào, đến góc tường của Lễ bộ đều vang lên tiếng đập đập gõ gõ.
Lễ bộ Thượng thư Lý Ân vuốt râu, nhìn đám thợ trước mắt nở nụ cười hài lòng.
Ai nói Thần Vương điện hạ không tốt?
Toàn là những lời đồn ác ý, ăn không nói có.
Hắn không những mang đến ấm áp và hy vọng cho Lễ bộ mà còn mang tới mái ngói mới và tường rào mới, sự xuất hiện của hắn khiến Lễ bộ càng thêm tráng lệ.
Đúng là một chàng trai tốt mà.
Thấy Minh Kính Châu từ hành lang phía trước đi tới, Lý Ân gọi ông lại, "Minh huynh, xin chậm đã."
"Đại nhân." Minh Kính Châu thấy Lý Ân gọi mình, ông dừng bước chắp tay chào Lý Ân, bất cẩn để lộ danh sách trúng cử đang cất trong tay áo.
"Đây là..." Lý Ân nhìn danh sách trúng cử của Minh kinh khoa*.
(*Minh kinh khoa là 1 hệ thống khoa cử dưới thời Tùy, Đường, khảo thí về kinh học và thời vụ sách.)
"À." Minh Kính Châu xoay người nhặt danh sách dưới đất lên, bình thản đáp lời, "Đây là danh sách trúng cử Minh kinh khoa."
Dĩ nhiên Lý Ân biết đấy là danh sách trúng cử Minh kinh khoa, nhưng cái ông muốn biết là Minh Kính Châu cầm cái này để làm gì? Ngày trước kỳ thi Minh kinh khoa không được chú trọng, sau khi Bệ hạ đăng cơ mới bắt đầu tiến hành cải tạo lại nền móng quốc gia, nhờ đó địa vị của cử nhân Minh kinh khoa mới được tăng lên.
"Ông cầm cái này làm gì?"
"Mấy hôm trước hạ quan đã cho Thần Vương điện hạ chép lại sách, điện hạ đã chép xong tất cả." Minh Kính Châu nhét danh sách vào lại tay áo, "Bệ hạ đã đưa điện hạ đến Lễ bộ của chúng ta, hạ quan cũng không thể để điện hạ ăn không ngồi rồi."
Nhưng Bệ hạ đưa Thần Vương đến Lễ bộ cũng không phải để hắn chép sách đến thuộc lòng.
Lý Ân ngẩng đầu nhìn mái ngói đã được thay mới, "Minh huynh à, có phải cách này không được ổn lắm không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!