Chương 36: (Vô Đề)

"Chuyện này...! có liên quan đến con ạ." Cửu Châu cúi gằm đầu, kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.

Nghe con gái kể xong, mãi một lúc lâu mà Minh Kính Châu vẫn không biết phải mở miệng thế nào.

Chó ngáp phải ruồi giúp Thần Vương giải quyết một âm mưu vốn là chuyện tốt, nhưng vì những câu chuyện này mà khiến Thần Vương trở thành chủ đề thảo luận trà dư tửu hậu của nhiều người, với cái tính của Thần Vương, e là sẽ không tha cho người kể chuyện dám bịa đặt hắn như thế.

"Thần Vương không vì chuyện này mà tức giận với con chứ?" Thẩm thị từng tận mắt nhìn thấy Thần Vương mười bảy tuổi trở mặt với Nhu Đức công chúa đã xuất giá trên yến tiệc, hoàn toàn không nể mặt đối phương.

Bị Thần Vương làm khó xử trước mặt mọi người, sau hôm ấy, Nhu Đức công chúa không hề xuất hiện trước mặt mọi người một thời gian dài.

Kể từ đó, chỉ cần là trường hợp có mặt Thần Vương thì nàng ta đều phải tránh mặt hắn.

Tỷ tỷ của mình mà hắn còn khắt khe như thế thì có thể khoan dung được bao nhiêu với con gái của bà?

"Điện hạ dịu dàng lại biết quan tâm, huynh ấy không hề giận vì chuyện này." Cửu Châu lắc đầu, "Không những thế, khi nghe con gái nói vì nghe kể chuyện mà tiêu sạch tiền, huynh ấy còn đưa bạc cho con nữa."

Minh Kính Châu nhíu mày, thế mà chỉ keo kiệt đưa cho con gái ông hai ba chục lượng bạc thôi ư?

"Một xấp ngân phiếu dày thế này này." Cửu Châu miêu tả độ dày của xấp ngân phiếu, vẻ mặt phải nói là kinh hãi, "Hơn nữa còn là mệnh giá năm trăm lượng, con làm sao dám đem theo bên người."

Biết mình hiểu lầm Thần Vương, Minh Kính Châu hừ lạnh trong lòng, hóa ra là muốn cầm tiền đến để làm lung lạc lòng con gái ông, bảo sao phu nhân hay nói, đàn ông không có thằng nào tốt.

Thần Vương là đàn ông, hiển nhiên cũng không phải thứ tốt lành gì.

Không có cha vợ nào lại ưa con rể, dù hắn là Vương gia ở tít trên cao cũng vô dụng.

Đương lúc ông định kể những chuyện xa hoa lãng phí của Thần Vương ngày xưa, ánh mắt chợt rơi xuống thánh chỉ trên tay Cửu Châu.

Nếu là thánh chỉ do Thần Vương mang đến Lễ bộ, vậy có khả năng là do chính Thần Vương cầu xin hoàng thượng.

Con gái không cần tiền của Thần Vương, hắn bèn đến chỗ bệ hạ đòi tước vị cho con gái mình? Dựa theo lễ chế của Đại Thành, tuy phong tước không có thực ấp, nhưng mỗi tháng đều có bổng lộc cố định, ngoài ra còn được thưởng lụa gấm gạo dầu.

Chẳng lẽ...! Thần Vương đổi cách thức đưa tiền cho con gái mình tiêu ư?

Có Vương gia nào vì tìm cách cho tiền vị hôn lại đi một vòng lớn như thế? Không hổ danh là Thần Vương hành sự hoang đường, ngay cả chuyện này mà hắn cũng làm được.

Hơn nữa bệ hạ còn đáp ứng thỉnh cầu của Thần Vương, đây là ân sủng đến mức nào?

Nếu là Vương gia biết suy nghĩ thì sẽ không tìm lợi ích cho nhà vợ mình, một là sợ đàm tiếu, hai là sợ đế vương nghi kỵ.

"Thần Vương hành sự đúng là..." Minh Kính Châu rất muốn nói tùy hứng xằng bậy, nhưng vừa ngẩng đầu lại bắt gặp đôi mắt sáng rực đang nhìn mình của con gái, ông bèn thở dài, "Làm theo ý mình."

Thần Vương là người ra sức, còn kẻ được lợi là Minh gia bọn họ, ông còn có thể nói gì đây?

"Nếu là thánh ân do Thần Vương cố ý cầu cho con, vậy ngày mai cha sẽ đi tìm vương gia cám ơn."

"Cha, thánh chỉ này là do điện hạ cố ý xin cho con thật ạ?" Cửu Châu ôm thánh chỉ, trên mặt ngập tràn niềm vui.

Minh Kính Châu gật đầu, "Đạo thánh chỉ này là do Thần Vương tự mang đến Lễ bộ, chưa từng để qua tay người khác.

Theo cha suy đoán, đúng là do hắn đi xin được."

"Thế thì tốt, thế thì tốt." Thẩm thị khẽ thì thầm vuốt tóc con gái, "Nếu Thần Vương đã có lòng thì con cần ghi nhớ cảm ân.

Cửu Châu à, nếu bên ngoài có lời đồn khó nghe, con không cần phải nhớ làm gì, cũng đừng giận chó đánh mèo với người khác."

Cửu Châu ngơ ngác gật đầu, trong lòng lơ mơ khó hiểu, lời đồn khó nghe?

Nhìn dáng vẻ ngây thơ của con gái, Thẩm thị mỉm cười, "Con chỉ cần nhớ, đừng vì những lời của những người không quan trọng mà tổn thương người thật lòng đối tốt với con."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!