Chương 34: (Vô Đề)

"Ta đến trà lâu nghe kể chuyện thì phát hiện nữ tiên sinh đang kể chuyện Vương gia tốt bụng và Vương gia hung ác, nhưng nghe có vẻ muốn ám chỉ ai đó, thế là ta không cho nàng ta kể tiếp." Nghĩ đến số bạc tiêu pha trong ngày hôm đó, lòng Cửu Châu lại nhói đau, "Vì để nữ tiên sinh đổi sang kể chuyện khác, ta phải bỏ ra hai tháng tiền tiêu vặt đó, những hai tháng đó."

"Tiền tiêu vặt một tháng của cô được bao nhiêu?" Thấy nàng đau lòng đến mức ấy, Thần Vương có hơi tò mò.

Cửu Châu giơ hai ngón tay lên.

"Hai trăm lượng à?" Thần Vương chậc lưỡi, ai cũng nói Minh Kính Châu làm quan thanh liêm, xem ra đúng là thật rồi.

Cửu Châu tròn xoe đôi mắt, "Sao nhiều vậy được, hai mươi lượng thôi."

Hai mươi lượng là nhiều lắm rồi, lúc trước ở đạo quán, nàng và hai vị sư phụ tiêu cả một năm cũng không nhiều như thế.

Hai mươi lượng ư?

Thần Vương nhìn Cửu Châu đầy thương hại, cô nhóc này đã phải trải qua một cuộc sống nghèo khó đến mức nào vậy?

Chẳng trách trước đây nàng bồi thường phí mai táng Thường Thắng tướng quân cho hắn chỉ có một nén bạc bằng hạt đậu, hóa ra là do quá nghèo.

"Trong câu chuyện kia, Vương gia tốt bụng cái gì cũng tốt, nhưng lại miêu tả Vương gia hung ác xấu xa quá đáng, rõ ràng là có người xấu cố ý bôi nhọ điện hạ." Cửu Châu lí nhí đáp, "Điện hạ tốt như thế, bọn họ dựa vào đâu mà bôi nhọ huynh?"

"Vì thế cô đã dốc hết tiền tiêu vặt để yêu cầu đổi chuyện khác à?" Thần Vương nhìn cô nhóc với búi tóc đẹp trước mắt, trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả, hắn chỉ muốn chọc vào gương mặt trắng nõn của nàng một cái.

"Tuy có hơi đau lòng, nhưng chỉ cần không có người nói xấu điện hạ thì vẫn lời chán." Nói đến đây, Cửu Châu chột dạ cúi gầm đầu, "Nhưng mà thần nữ không ngờ, câu chuyện lại càng lúc càng đi xa..."

Đối mặt với một gương mặt đáng thương như này, có ai lại nhẫn tâm trách nàng?

Đây là lỗi của Minh Tiểu Trư ư?

Rõ ràng là lỗi của những người kể chuyện, Minh Tiểu Trư đâu có lỗi gì, nàng chỉ muốn bảo vệ hắn mà thôi.

"Chỉ là mấy câu chuyện kể thôi mà, Vương gia bá đạo thì cứ kệ Vương gia bá đạo, dẫu sao cũng chẳng điểm mặt gọi tên bổn vương." Thần Vương nhíu mày, "Lần sau mà gặp chuyện như thế thì không cần bỏ tiền, cứ báo thẳng danh hào của bổn vương, xem xem có ai dám trái lời cô không?"

Cửu Châu lắc đầu, "Điện hạ, như vậy không tốt đâu.

Người kể chuyện chỉ muốn kiếm sống, nếu ta báo danh hào của huynh thì chỉ khiến các nàng hoang mang, ngày đêm bất an, sống trong lo lắng sợ hãi đến già mất."

Thần Vương đứng dậy, "Đi thôi."

"Đi đâu ạ?"

"Đưa cô về nhà."

Cỗ xe dừng lại trước cổng chính của phủ Minh Thị lang, Cửu Châu bước xuống, cười tươi roi rói ngẩng đầu nhìn Thần Vương đang ngồi trên lưng ngựa.

"Cô cười cái gì?"

"Ta chỉ đang nghĩ, có thể gặp được điện hạ thật là tốt." Đôi mắt nàng trong veo, trong đồng tử phản chiếu hình bóng của Thần Vương.

"Điện hạ không những dịu dàng lương thiện mà còn khoan dung độ lượng." Cửu Châu khẽ nghiêng đầu, "Có phải điện hạ là thần tiên hạ phàm không?"

Vì nàng mà trong kinh thành lưu truyền biết bao câu chuyện tầm phào về Vương giả bá đạo, nhưng điện hạ chưa từng trách nàng.

Nếu không phải là thần tiên hạ phàm thì sao có thể dịu dàng đến thế?

Thần Vương nhìn chăm chú thiếu nữ đứng trước mặt mình, hai bên tai bỗng chốc đỏ ửng.

Con gái lớn lên ở Lăng Châu nói chuyện đều...! đều sến thế à?

Bổn vương anh tuấn khôi ngô, có liên quan gì đến dịu dàng lương thiện hả...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!