Long Phong đế nhìn hai đứa con trai, bước xuống long liễn.
Không đợi hai người hành lễ, Long Phong đế đã phất tay miễn lễ cho bọn họ, "Sao lại đứng ngay đầu gió thế, hai đứa không lạnh à?"
Thái giám sau lưng hiểu ý dâng lên hai áo choàng, chuẩn bị khoác lên người giúp hai vị hoàng tử.
Thần Vương cầm lấy áo choàng khoác lên người Cửu Châu, đoạn quay đầu nói với Long Phong đế, "Phụ hoàng, người ra ngoài sao không đem theo vài áo choàng cho nữ, người nhìn đi, tà áo lê trên đất luôn rồi."
Tề Vương cúi đầu nhìn áo choàng khoác trên người mình, rồi lại đưa mắt nhìn sang Tôn Thái Dao, bàn tay đang chỉnh áo choàng chợt khựng lại.
Long Phong đế bật cười, "Đây là áo choàng bên điện Trung Tỉnh vừa mới dâng lên, trẫm còn chưa mặc mà con dám chê."
Cả cơ thể Cửu Châu được áo choàng lông xù bao trùm lấy chỉ lộ ra gương mặt nhỏ nhắn, nàng dùng hai tay lay lay áo choàng mấy cái, giống hệt chú rùa nhỏ bị cái mai to ụp lên.
Thần Vương nhìn dáng vẻ lúc này của nàng, không kìm được bật cười thành tiếng.
"Điện hạ." Cửu Châu thấy Thần Vương cười mình thì trợn to đôi mắt, đáng thương nhìn hắn.
"Ta không cười cô, ta cười người khác mà." Thần Vương khẽ ho một tiếng, giúp Cửu Châu chỉnh lại áo choàng, cuối cùng gương mặt của nàng cũng lộ ra.
Cửu Châu nhỏ giọng thầm thì, "Lời nói dóc này của điện hạ quả thật chẳng sáng suốt tẹo nào."
Dù là đồ đần cũng có thể nhận ra hắn đang cười nàng.
Long Phong đế vờ như không nhìn thấy hai đứa nhỏ đang thấp giọng thì thầm với nhau, ông quay sang nhìn Tề Vương, "Diên Trạch, hôn sự của ngươi sắp đến rồi, cũng không tiện để tang, lạy ở ngoài điện rồi về thôi."
"Vâng, thưa phụ hoàng." Tề Vương chắp tay hành lễ.
Bảy ngày nữa là đến hôn lễ của hắn và Tôn Thái Dao, Dương tần lại qua đời vào thời điểm quan trọng này, tựa như tăng thêm một điềm xấu cho hôn lễ của hắn ta.
Nhưng hôn kỳ đã được Khâm Thiên Giám quyết định từ sớm, đổi nữa cũng sẽ không may, dù là hắn hay là Tôn gia cũng đành phải giả vờ không quan tâm đến chuyện của Dương tần.
May mà phẩm vị Dương tần không cao, lễ tang cũng không được làm lớn.
Mẫu phi nói, phụ hoàng không muốn làm tang lễ cho Dương tần long trọng cũng là vì quan tâm đến hôn sự của hắn và Tôn Thái Dao.
Hắn không biết lời nói của mẫu phi là thật hay giả, nhưng hiện giờ phụ hoàng đã nhắc đến chuyện hôn lễ, ít nhất đã nói lên ông ấy cũng quan tâm đến hôn sự này.
"Độ Khanh, con dẫn Minh cô nương đi đâu đấy?" Long Phong đế thấy hai đứa nhỏ còn đang thì thầm nói chuyện, dứt khoát lên tiếng xen vào.
"Bẩm phụ hoàng, nhi thần đang định đưa Minh Tiểu...! thư đến Minh Nguyệt cung thay quần áo." Thần Vương bắt tay sau lưng, bày ra vẻ mặt, "Con chỉ tiện tay chăm sóc cô nhóc này mà thôi."
"Đúng lúc trẫm cũng muốn đến chỗ của mẫu phi con, hai đứa đi cùng trẫm nào." Long Phong đế nhìn cờ tang treo bên ngoài linh đường, sau đó nhanh chóng thu hồi tầm mắt, cũng không thèm nhìn vào linh đường.
"Phụ hoàng ngồi kiệu, còn nhi thần và Minh tiểu thư lại đi bộ, làm sao đuổi kịp phụ hoàng chứ." Thần Vương cúi đầu nhìn áo choàng to sụ trên người Cửu Châu, mặt dày nói, "Hay là phụ hoàng ban thưởng để nhi thần và Minh tiểu thư cùng ngồi kiệu sang đấy đi."
"Con đúng là đồ lười từ nhỏ." Long Phong đế nở nụ cười bất đắc dĩ, "Đi nào, ta sẽ ban kiệu ngồi cho hai đứa."
"Tạ ơn phụ hoàng."
Cửu Châu thấy Thần Vương tạ ơn, nàng cũng vội vàng nhún gối hành lễ tạ ơn, "Thần nữ tạ ơn Bệ hạ."
Thần Vương duỗi tay nắm lấy cánh tay của nàng, sợ nàng té nhào xuống đất.
Chẳng mấy chốc có một nhóm thái giám lực lưỡng mang kiệu đến, Thần Vương đỡ Cửu Châu ngồi vào kiệu rồi xoay người bước tới một cái kiệu khác.
Long Phong đế mỉm cười quan sát cảnh trước mặt, thằng nhóc kiêu ngạo này cũng biết quan tâm con gái người ta rồi.
"Cung tiễn phụ hoàng." Tề Vương chắp tay, đưa mắt nhìn nghi trượng của hoàng thượng rời đi, hắn cởi áo choàng từ trên người xuống, giao lại cho thái giám theo hầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!