Năm trăm lượng, tiêu hết năm trăm lượng bạc chỉ đổi được kết quả này ư?!
"Nô tỳ cũng không biết chuyện gì đã xảy ra.
Mấy ngày trước vốn còn rất tốt, ai ngờ khách nữ trong trà lâu lại thích Vương gia ngoài mặt bá đạo bên trong dịu dàng..." Giọng cung nữ càng lúc càng nhỏ đi, "Nữ tiên sinh kia nói, người kể chuyện chỉ kể những câu chuyện mà thính giả thích, không muốn kể theo thoại bản chúng ta đã đưa."
"Nếu nàng ta không muốn kể, vậy thì cứ tiếp tục đưa tiền." Ninh phi nén giận, "Nếu đưa tiền rồi mà nàng ta còn không chịu kể, chúng ta có thể tìm người khác, ngay cả chuyện này mà cũng cần bổn cung dạy ngươi?"
"Bẩm nương nương..." Cung nữ khó xử, "Khách nữ trong kinh thành bây giờ đã không còn thích nghe chuyện quân tử khiêm tốn nữa, họ đều thích nghe chuyện Vương gia bá đạo hoặc là Hầu gia cao ngạo thôi."
Kể từ khi chuyện Vương gia bá đạo lại dịu dàng nổi lên, bắt đầu có vô số tiên sinh kể chuyện nắm bắt trào lưu thêm thắt cho câu chuyện này.
Không còn ai thích nghe những câu chuyện cũ như tiên sinh tiểu thư, hồ tiên tướng quân nữa.
"Đầu óc của đám người này bị bệnh à?" Ninh phi không nhịn được hỏi lại, "Một tên Vương gia như Vân Độ Khanh thì có chỗ nào đáng để yêu thích?"
Cung nữ thấy Ninh phi nổi giận đùng đùng bèn vội vàng lên tiếng an ủi, "Bẩm nương nương, bọn họ không thích Thần Vương mà là thích nhân vật được vẽ ra kia."
Nhưng không biết vì sao lại có rất nhiều cô gái liên tưởng Vương gia bá đạo với Thần Vương.
Nàng ta không dám nói việc này với Ninh phi, vì sợ sẽ bị Ninh phi đang nổi trận lôi đình trách phạt.
"Cút đi!" Ninh phi đá một cái vào bụng nàng ta, "Đồ vô dụng!"
Cung nữ ôm bụng, "Xin nương nương bớt giận, nô tỳ cáo lui."
Nàng ta lảo đảo bước ra khỏi nội thất, một cung nữ vội đưa tay đỡ nàng ta, "Bạch Thược cô cô, người không sao chứ?"
"Ta không sao." Cung nữ cố nén cơn đau âm ỉ ở dưới bụng, đẩy tay cung nữ kia ra, mồ hôi lạnh chảy dọc theo vầng trán, "Hôm nay tâm trạng nương nương không được vui, các ngươi hãy hầu hạ cẩn thận."
Tiểu cung nữ biến sắc, nàng ta lo lắng nhìn Bạch Thược.
Bạch Thược chỉ đưa tay che bụng, lê từng bước đi tới cửa, lúc bước qua thềm cửa, nàng ta ngã nhào ra đất...
Ngôn Tình Tổng Tài
"Cô cô." Tiểu cô nương không dám kêu lớn tiếng, nàng ta chạy đến cạnh Bạch Thược, "Ta dìu người trở về."
"Đừng ầm ĩ." Bạch Thược vô lực đáp, "Ngươi không muốn sống nữa hả?"
"Nương nương không vui, sao có thể cho phép ngươi tự tiện rời khỏi đây." Bạch Thược vịn khung cửa đứng dậy, "Ta không sao, ngươi mau quay lại vị trí đi."
Toàn bộ người trong Lan Nhứ cung đều biết Ninh phi nương nương ghét nhất là hạ nhân bất kính với mình.
Nghe đồn trước khi bà ta tiến vào tiềm để của bệ hạ, vì mẹ đẻ có thân phận thấp kém, nàng ta là thứ nữ nên thường xuyên bị hạ nhân lạnh nhạt bắt nạt.
Thế nên sau khi bệ hạ đăng cơ, bà ta bắt đầu không thích hạ nhân không nghe lời.
Nhưng đây chỉ là lời đồn nội bộ trong Lan Nhứ cung mà hạ nhân truyền tai nhau, không ai dám kiểm chứng thật giả.
Hơn nữa mấy năm gần đây, quan hệ giữa nương nương và phủ Bình Viễn Hầu vô cùng thân thiết, không giống như từng bị lạnh nhạt.
"Bạch Thược cô cô." Một tiểu thái giám chạy đuổi theo sau, "Nương nương bảo người đến Điện trung tỉnh hỏi xem bao giờ thì trà mới được đưa đến.
Đại hôn của điện hạ cũng gần kề, nương nương bảo đồ trong cung cần phải thay đổi."
"Ta biết rồi." Bạch Thược buông tay ôm bụng ra, "Để ta đến Điện trung tỉnh một chuyến."
Tiểu thái giám nhìn sắc mặt Bạch Thược trắng bệch, muốn nói nhưng lại không dám mở miệng, cuối cùng nhỏ giọng thì thầm một câu, "Cô cô, xin người giữ gìn sức khỏe."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!