"Vương gia, tuy thiên vị Thần Vương nhưng Bệ hạ vẫn là hoàng thượng." Mưu sĩ hạ giọng nhắc nhở Tề Vương, "Nếu hắn cứ hành sự không nể nang ai thì sớm muộn gì cũng chạm đến ranh giới cuối cùng của Bệ hạ.
Đến lúc đó, chúng ta có thể châm dầu vào lửa..."
"Vương gia, hôn sự của ngài sắp đến, việc cấp bách chính là nhanh chóng lôi kéo thế lực Tôn gia, trù tính cho tương lai." Mưu sĩ nói, "Có được Tôn gia tương đương có được sự ủng hộ của vô số văn nhân trong thiên hạ."
Tề Vương nhớ đến Tôn cô nương, đó là một cô gái khá thông minh, biết tiến biết lùi.
Tuyết rơi hai ngày liên tục, đến sáng ngày thứ ba, Cửu Châu vừa rời giường liền nhìn thấy mặt trời đang lấp ló ở chân trời, thở dài một tiếng, "Tuyết sắp tan rồi."
"Tiểu thư đừng lo, có lẽ năm nay tuyết vẫn còn rơi nữa." Xuân Phân mỉm cười an ủi nàng, "Sau này, mùa đông hàng năm người vẫn có thể nhìn thấy cảnh tuyết đẹp mà."
Cửu Châu dựa vào bậu cửa sổ, nhìn tuyết đọng trên nhành cây, "Tuyết cũng không thể rơi mãi được, sẽ đông người c.h.ế. t mất."
"Đúng vậy, tuyết rơi lâu thì người khổ chính là bá tánh." Xuân Phân cầm lược nhẹ nhàng chải mái tóc dài sau lưng Cửu Châu, "Nghe nói trước đây còn có người đang sống sờ sờ mà bị đóng băng đến chết.
Từ khi Bệ hạ đăng cơ rồi xây dựng cứu trợ khắp nơi, những chuyện như thế đã giảm đi rất nhiều."
"Thánh thượng quả thật là một vị hoàng đế phi thường." Cửu Châu quay đầu nhìn Xuân Phân, "Xuân Phân tỷ tỷ, xưa giờ tỷ luôn ở bên cạnh mẹ hả?"
"Đúng vậy, sáu tuổi nô tỳ đã vào phủ, ở trong phủ đã được mười hai năm rồi." Nàng ta ngắm dung nhan xinh đẹp của Cửu Châu, nói tiếp, "Khi đó lão gia vừa được minh oan, hạ nhân trong phủ rất ít.
Phu nhân thiện tâm đã thu nhận mấy những cô gái bị cha mẹ vứt bỏ, nô tỳ chính là một trong số đó."
Xuân Phân không nói cho Cửu Châu biết năm ấy phu nhân thu nhận bọn họ cũng là vì tiểu thư.
Có lẽ do thấy bọn họ đáng thương nên nhớ đến tiểu thư được gửi nuôi ở Lăng Châu.
Cái năm tiểu thư giả mạo vào phủ, dù nàng chỉ mới tám tuổi, nhưng vẫn nhớ rõ sau khi phu nhân tra ra chân tướng đã khóc đến đau lòng và tuyệt vọng thế nào.
May mắn được ông trời phù hộ, tiểu thư đã bình an quay về bên cạnh phu nhân.
"Tỷ tỷ tốt ơi, tỷ kể chuyện trước đây cho ta nghe đi." Cửu Châu rất tò mò với cách thành viên trong gia đình.
Xuân Phân cười kể cho Cửu Châu nghe những chuyện thú vị về lão gia, phu nhân và thiếu gia, thấy ánh sáng trong đôi mắt Cửu Châu, nàng ta lại thấy đau lòng.
Nếu năm đó những kẻ gọi là "người trong tộc" ở Lăng Châu không vứt bỏ tiểu thư thì tốt biết bao!
Ví mà như vậy, tiểu thư có thể lớn lên bên cạnh lão gia và phu nhân, có cha mẹ yêu thương, có huynh trưởng chiều chuộng.
"Hóa ra hồi bé ca ca cũng thích leo cây?" Nghe thấy giữa mình và ca ca có điểm giống nhau, Cửu Châu vui lắm, "Hồi bé ta cũng thích leo cây.
Hai sư phụ cứ nói lý ra ta không nên tuổi chó mà tuổi khỉ mới đúng, chỉ có khỉ con mới thích nhảy nhót lung tung mà thôi."
"Làm gì có khỉ con nào đáng yêu bằng tiểu thư." Xuân Phân giúp Cửu Châu chải tóc, "Trời đẹp thế này, chờ dùng bữa sáng xong, tiểu thư có thể ra ngoài đi dạo."
"Được đó." Cửu Châu muốn đi mua một bộ bút vẽ mới, vẽ một bức tranh cảnh tuyết tặng điện hạ.
Mặt trời sau ngày tuyết có vẻ rực rỡ hơn, Cửu Châu bước xuống xe, vừa mới ngẩng nhìn trời đã thấy đau mắt.
"Minh cô nương."
Nghe thấy có người gọi tên mình, Cửu Châu quay đầu lại, "Chu cô nương?"
Đó là con gái của Lễ bộ hữu Thị lang Chu Thụy, tên là Chu Tiêu, lần đầu tiên nàng ra ngoài cùng Minh Tồn Phủ từng gặp nàng ấy, về sau có gặp nhau vài lần nhưng không có cơ hội trò chuyện.
"Từ xa nhìn thấy cứ ngờ ngợ là cô." Chu Tiêu xuống xe ngựa, "Cô đến trà lâu nghe kể chuyện hả?"
Lúc này Cửu Châu mới phát hiện bên cạnh là trà lâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!