Trong phủ giăng đèn kết hoa, ngay cả ngọn cây cũng được điểm xuyết bằng những lồng đèn đỏ rực.
Bên ngoài Vương phủ, những cỗ xe ngựa đến từ các phủ chật ních cả con đường, vô cùng náo nhiệt.
Khi xe ngựa của Minh gia đến, các cỗ xe khác đã vây kín ở bên ngoài ngõ.
Nhóm khách mời phía trước nhận ra thân phận của Minh gia, lật đật xuống xe tạ lỗi, toan để xe ngựa của mình nhường đường.
"Không cần, không cần đâu." Minh Kính Châu vội ngăn cản đối phương, mỉm cười chắp tay, "Ở đây cách phủ Tề Vương cũng không xa, tại hạ xin có ý này, chi bằng để các phu xe cho ngựa chạy về, còn chúng ta đi bộ đến đó."
"Minh đại nhân nói chí lý." Đối phương nhìn sang một cỗ xe ngựa khác của Minh gia, "Phía sau là phu nhân và lệnh ái đúng không?"
"Đúng vậy." Minh Kính Châu chắp tay chào đối phương, "Huynh đài cứ tự nhiên, tại hạ đi gọi chuyết kinh* và tiểu nữ xuống xe."
(*Chuyết kinh là từ khiêm xưng người chồng gọi vợ.)
"Minh đại nhân đi thong thả." Đối phương lại cúi chào lần nữa.
Tới khi Minh phu nhân và Minh cô nương xuống xe, ông ta không kìm được nhìn thêm mấy lần.
Ông ta trông thấy một thiếu nữ mặc áo váy màu vàng nhạt nhảy xuống xe, sau đó xoay người mỉm cười, đưa tay về phía xe ngựa.
Tiểu cô nương đang đưa tay ra có gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu, lúc mỉm cười trông rất lanh lợi.
Đến lúc ông ta nhìn thấy Minh Thị lang phu nhân vịn tay tiểu cô nương bước xuống ngựa, sau đó thân mật chỉnh lại cây trâm vàng trên búi tóc của cô nương ấy, ông ta đã có thể chắc chắn một điều, vị này chính là Thần Vương phi tương lai.
Bảo sao quan viên lục bộ đều kháo nhau rằng Minh Kính Châu không muốn gả con gái đến phủ Thần Vương.
Một cô con gái ngoan ngoãn lại đáng yêu như thế, có người cha nào nỡ gả con bé cho một Vương gia ngang ngược cơ chứ?
"Đông người quá." Cửu Châu nhìn xe ngựa chật như nêm trước giao lộ, "Nhiều xe ngựa như vậy, lát nữa kiệu hoa của tân nương đến thế nào?"
"Lát nữa Kim Ngô Vệ sẽ tới để đảm bảo trật tự." Thẩm thị không mấy hào hứng, bà nhìn mấy dải lụa đỏ treo khắp đầu đường cuối ngõ, vẻ mặt cô quạnh.
"Mẹ ơi, có phải mẹ thấy khó chịu hay không?" Cửu Châu lo lắng nhìn Thẩm thị.
"Không phải." Thẩm thị nhìn cô con gái ngây thơ của mình, liệu con bé có biết ý nghĩa thật sự của việc thành thân không?
"Mấy ngày trước Đại bá của con có gửi thư về, áng chừng sáu bảy ngày nữa ông ấy sẽ hồi kinh." Thẩm thị đổi chủ đề, "Tới lúc đó nếu Phủ Lục ca của con có rủ con đi chơi thì đừng đồng ý."
"Sao vậy ạ?"
Thẩm thị cười, "Bá phụ của con sẽ kiểm tra bài vở của nó, mẹ sợ nó lấy con làm cớ để tránh bị phạt."
"Ồ." Cửu Châu gật đầu, trong lòng lại âm thầm vạch ra kế hoạch, chờ đại bá phụ quay về, lúc ông ấy muốn đánh đòn Phủ Lục ca thì nàng sẽ đi giải cứu.
Nàng là con gái, lại là lần đầu gặp nhau, Đại bá phụ sẽ không làm Phủ Lục ca khó xử trước mặt nàng.
Thẩm thị vừa nhìn đã nhận ra ngay suy nghĩ trong lòng Cửu Châu, nhưng bà chỉ cười chứ không vạch trần.
"Lễ bộ Thị lang Minh đại nhân đưa vợ con đến chúc phúc điện hạ."
Vừa nghe thấy tiếng thông báo, đám đông lập tức quay đầu nhìn về phía cửa chính.
Các quan viên quen biết với Minh Kính Châu rối rít tiến lên chào hỏi, sau khi Cửu Châu chào một lượt thúc thúc bá bá, nàng đi theo mẹ vào nơi tiếp đãi nữ quyến ở nội viện.
"Minh muội muội." Tiểu thư Trần gia nhìn thấy Cửu Châu, tiến lên nhún gối hành lễ với Thẩm thị, sau đó thân thiết kéo tay nàng, "Các tỷ muội đợi muội lâu lắm rồi đấy.
Mau tới ngồi cùng bọn ta đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!