Chương 42: (Vô Đề)

Cửu Châu muốn nhìn theo ánh mắt của hắn, bèn nghiêng đầu nhìn sang.

"Đừng nhìn." Thần Vương giữ chặt khuôn mặt của nàng, lỡ tay dùng lực hơi mạnh nên bóp cái miệng nhỏ nhắn hồng hào vểnh lên thành miệng chú vịt con.

Nhìn đôi mắt to tròn mang theo vẻ nghi ngờ nhìn mình, hắn nhanh tay giảm lực, "Đã nói với cô là khó coi lắm mà, tiểu cô nương phải nghe lời, không được nhìn lén."

Cửu Châu nghe có tiếng đàn ông kêu gào thảm thiết lọt vào tai mình, âm thanh mơ hồ như rất xa xôi, không nghe thấy rõ.

Trên vành tai vẫn còn hơi ấm, Cửu Châu bắt đầu suy nghĩ, người đàn ông dịu dàng như điện hạ ắt hẳn là do ông trời phái xuống.

Khi tiếng kêu thảm thiết kết thúc, Thần Vương buông tay, thấy Cửu Châu nhìn mình đầy ngơ ngác, hắn nhịn không được đưa tay chọc vào trán nàng, "Bị phong thái của bổn vương mê hoặc rồi à?"

Cửu Châu ngẫm nghĩ, nghiêm túc gật đầu một cái.

Thần Vương quay đầu khẽ ho một tiếng.

Biết rồi, biết rồi, biết cô sùng bái bổn vương rồi.

Hắn cúi đầu vuốt ngón tay mình, mặt của Minh Tiểu Trư làm bằng đậu hũ ư?

Vừa mềm mại lại vừa mịn màng, như thể chỉ cần dùng thêm một chút lực thôi cũng có thể vò nát khuôn mặt nàng.

Hai tên sai vặt bị phạt gậy xong, vừa bị khiêng dậy là lập tức khai hết mọi chuyện từ đầu đến đuôi, bao gồm những lời của hai quản sự kia, và cả nguyên nhân vì sao bọn họ lại muốn làm như thế.

"Vương gia, chuyện này đã liên lụy đến quản sự của Hầu phủ, người..." Vương đại nhần nhìn Tề Vương nở nụ cười lấy lòng, "Mọi chuyện cần phải điều tra kỹ càng mới được."

Với tài đức và lòng nhân hậu của Tề Vương, hắn tuyệt đối sẽ không phái người làm ra chuyện này.

Chỉ tiếc cho phủ Bình Viễn Hầu quản giáo không nghiêm nên gây ra cơ sự như hôm nay, làm liên lụy đến thanh danh của Tề Vương.

"Nên làm thế." Tề Vương gật đầu, nói với người hầu sau lưng, "Dẫn quản sự mà hai kẻ này đã khai đến đây."

"Tứ ca không cần lo, người của bổn vương đã đi rồi." Thần Vương cười, "Chắc hẳn Tứ ca cũng biết, trong phủ của bổn vương có rất nhiều ngựa tốt, cũng thích cưỡi ngựa, hộ vệ trong vương phủ cũng toàn là người cưỡi ngựa giỏi.

Bọn hắn đi rất nhanh, chúng ta chỉ cần chờ lát nữa."

"Ngũ đệ suy nghĩ thật chu đáo." Ngón cái đang vuốt ve ngọc bội bên hông của Tề Vương khựng lại, "Là Tứ ca quên mất, trong phủ đệ có rất nhiều ngựa tốt."

"Không sao, lần sau nếu huynh quên, ta sẽ nhắc huynh tiếp." Thần Vương đưa tay tìm kiếm trong túi treo bên hông nhưng không tìm được đồ ăn vặt, đành thôi, "Xưa nay bổn vương không ngại mấy chuyện này."

Cửu Châu chú ý động tác này của hắn, nàng lấy mấy miếng thịt khô từ trong túi mình đặt vào tay Thần Vương.

Thần Vương quay đầu nhìn Cửu Châu, nàng chớp mắt cười với hắn.

Vương đại nhân nhìn Thần Vương và thiếu nữ váy hồng đang chia nhau đồ ăn, ông hít sâu một hơi.

Vừa mới có người bị phạt gậy, hai người này sao có thể thản nhiên ăn uống vậy hả?

Tốc độ của hộ vệ phủ Thần Vương quả thực rất nhanh, không những mang theo quản sự mà hai gã sai vặt nhắc đến, còn thuận tay "bế" luôn cả quản sự của phủ Bình Viễn Hầu tới đây.

Sau khi nghe kể lại mọi chuyện, quản sự biệt trang lộ vẻ ngơ ngác, "Thưa đại nhân, bọn tôi chỉ là quản sự nhỏ ở ngoại viện, nào dám làm ra chuyện đại nghịch bất đạo thế này?!"

Hai gã sai vặt nghe thế thì tức giận bật lại, "Rõ ràng là chủ ý của các ngươi, cho nên chúng ta mới đi làm chuyện này!"

"Ta nhớ ra hai người các ngươi rồi, mấy hôm trước hai ngươi đã lén uống rượu trong giờ canh gác, sau đó bị ta phạt trừ tiền công.

Có phải vì chuyện này nên các ngươi mới ghi hận trong lòng, dùng thủ đoạn này để đổ tội cho ta có đúng không?" Quản sự phản bác, "Xưa nay Hầu phủ tuyển chọn quản sự vô cùng khắt khe, sao có thể vì lý do buồn cười này mà để ta vào Hầu phủ?"

Vương đại nhân gật đầu, cảm thấy quản sự này nói rất có lý, không có chủ nhân nào lại thích kiểu người hầu tự chủ trương như thế này, đừng nói là được vào Hầu phủ, đuổi đi còn không kịp nữa là.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!