Người hầu nói xong ưỡn thẳng lưng, hắn nói câu nào cũng là thật, hoàn toàn không bịa đặt.
Hai kẻ quỳ dưới chân run lẩy bẩy, bọn họ phỏng đoán thánh ý khi nào, nhục mạ hoàng thất khi nào? Nếu bọn hắn có lá gan lớn thế thì đâu có làm hai tên sai vặt cỏn con?
"Vương gia, tướng quân, oan uổng cho thảo dân quá!" Hai kẻ này dù có ngu cũng đã biết mọi chuyện không ổn, cuống quít dập đầu, "Xin Vương gia minh xét."
"Bổn vương không phải là người trong nha môn, cũng không làm việc trong Đại lý tự, chuyện "minh xét" này phải giao cho nha môn." Nhìn thấy nước mắt nước mũi trên mặt bọn chúng, Thần Vương ghét bỏ nhìn sang chỗ khác, "Nếu hai người các ngươi thích nói ba cái lời ong tiếng ve như thế, vậy bây giờ đi tới đứng bên cạnh cửa sổ đi."
Bọn hắn sao còn sức đứng dậy nổi, hộ vệ phủ Thần Vương thấy thế bèn quan tâm kéo bọn hắn đến bên cửa sổ.
"Trước hết cứ đứng đó tự chửi mình nửa canh giờ đi, không được chửi nhỏ quá, nếu không bổn vương không nghe thấy.
Cũng không được lớn tiếng quá, tránh hù dọa người đi đường xung quanh." Thần Vương hất cằm, "Ở đây đông khách, khi mắng nhớ chú ý dùng từ lịch sự."
Hai kẻ kia, "..."
Bọn hắn chưa nghe qua yêu cầu quá đáng như thế bao giờ.
Ngay lập tức, cả hai chợt nghe thấy tiếng lưỡi d.a. o tuốt ra khỏi vỏ.
Nhìn lưỡi d.a. o ánh hàn quang, hai kẻ kia nuốt một ngụm nước bọt, "Tôi xấu!"
"Nhỏ tiếng quá, điện hạ không nghe thấy." Thân là kẻ nịnh bợ đạt chuẩn, người hầu rất có kinh nghiệm trong việc gây khó dễ, "Hô lớn lên!"
"Ta xấu như heo!"
Thần Vương nhíu mày, "Ngươi mà xứng so với heo hả, đổi sang loài nào tương đương đi."
Hai người kia lau nước mắt trên mặt, bọn hắn còn thua cả heo ư? Bây giờ bọn hắn chỉ muốn ôm đầu mà khóc, nhưng lại sợ mấy thanh đao sắc bén kia.
Sớm biết thế thì bọn hắn đã không tranh công trước mặt quản sự, để rồi đồng ý làm ra chuyện này.
Tiểu đội trưởng Kim Ngô Vệ yên lặng quay đầu đi, vờ như không nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của bọn hắn.
Cũng không có gì, nhìn riết rồi quen thôi.
Không có ai chú ý đến, hai cận thị trong phủ Thần Vương đã vội vàng rời khỏi trà lâu.
"Điện hạ." Chờ hai người kia rời đi, cận thị mới nói nhỏ bên tai Thần Vương, "Đã phái người đi điều tra thân phận của hai kẻ này rồi."
Thần Vương khẽ gật đầu, nhìn về phía hai tên đàn ông đang khóc thút thít kia, "Tiếp tục đi, bổn vương rất tán thưởng hành vi can đảm dám nói xấu bổn vương của các ngươi đấy."
Hai người này càng khóc to hơn, nghe rất đau lòng.
Rõ ràng là bọn hắn đang nói xấu Minh gia, sao tự dưng lại biến thành nói xấu Thần Vương rồi?
"Ngũ đệ." Tề Vương đẩy tấm bình phong bước ra, hắn cũng chẳng nhìn hai tên đàn ông đang khóc thút thít kia, "Hai người này chọc Ngũ đệ không vui, cứ giải thẳng đến nha môn là được, Ngũ đệ cần gì hao tâm tổn sức?"
"Là Tứ ca à." Thần Vương nhíu mày nhìn tấm bình phong vừa bị đẩy ra, "Hóa ra Tứ ca ở đây nãy giờ, xem ra huynh cũng cảm thấy hai tên này xúc phạm bổn vương quá đáng nên muốn giúp bổn vương trừng trị bọn hắn?"
Tề Vương ngồi xuống cạnh Thần Vương, "Dù gì cũng chỉ là hai tên tiểu nhân ngu dốt, không đáng để Ngũ đệ làm lớn chuyện."
"Tứ ca nói thế là không hiểu bổn vương rồi, dù một thằng nhóc năm tuổi đắc tội với bổn vương, bổn vương cũng sẽ..." Thần Vương khựng lại, quay đầu nhìn tấm bình phong chỉ được đẩy ra một khoảng rộng bằng nửa bàn tay.
Sao hắn lại có cảm giác, gương mặt tròn trịa bên trong khe hở kia có hơi giống Minh Tiểu Trư nhỉ?
"Bọn hắn cũng chẳng phải là mấy tên nhóc năm sáu tuổi, lẽ nào không biết cái gì nên nói cái gì không nên nói?" Thần vương thôi nhìn, hạ hai chân đang bắt chéo xuống, sửa sang lại y phục và ngọc bội bên hông, "Đã nói là nửa canh giờ thì một nén nhang cũng không được thiếu."
Hắn nâng chén trà lên, giả vờ nhấp một ngụm, đuôi mắt khẽ lướt sang hai bức bình phong hé mở nho nhỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!