Người sáng suốt chẳng hẳn đều có thể thấy được việc đàm giới(1) về thi từ của Triệu Mạnh trong mật thất nhất định vô cùng kịch liệt
Bởi vì hai vị công tử ở bên trong đó tới tận một canh giờ mới đi ra ngoài.
" Ra rồi! Ra rồi! "
" Hắc, đám giới trong mật thất nhất định rất kích thích. Nếu như ta có thể ở một bên nghe một chút thì tốt quá rồi. "
" Tỉnh lại đi, ngươi nghĩ cái gì thế? Nghe người trong nghề đàm giới tưởng dễ lắm sao, đây là phải cúi đầu bái sư mới có thể học được bản lãnh như thế đó. "
" Không biết thiếu chủ Thanh Dật Các có mua được quyển thi từ của Triệu Mạnh không nhỉ?"
" Ta xem ra hơn phân nửa là không được."
" Tại sao?"
" Ngươi xem hắn sắc mặt tái nhợt, đi đứng còn không vững, đi hai bước đã phải thở dốc một hồi, không những thế mà còn phải vịn vào ghế mới có thể ngồi xuống, chặc, nhất định là không mua được nên mới thế."
" Đáng thương a, Thụy gia nhiều tiền, Thanh Dật Các muốn mua đồ vật của Thụy gia đâu có dễ dàng như vậy? Thanh Dật Các mặc dù cũng có tiền nhưng dù sao cũng không thể so được với nhà đại đương gia kia. "
Chờ Thụy Thanh và Trương Nguyệt Lãng đều trở về trên đài, cuộc so tài ngoạn vật lại được tiếp tục, đến tiết mục kế tiếp.
Dung địa chưởng quỹ đứng lên, hướng xuống phía những người bên dưới đang cố nhướng cổ lên trên này long trọng tuyên bố,
" Mọi người, cũng giống như năm trước, hôm nay tất cả đại sư trên đài đều vì mọi người mà miễn phí ngoạn cổ trân vật. Khụ khụ, có cái gì muốn đại sư giám định cho, xin mời cứ mang lên. Ai ai! Đừng chen chúc, xếp hàng! Đề nghị xếp hàng! Từng người từng người lên …."
Tiếng nói của Dung đại chưởng quỹ đã bị chìm ngập trong tiếng hoan hô của quần chúng. Đây là thời điểm kích động nhất mà khán giả đã chờ đợi từ rất lâu, mọi người có thể nhân cơ hội này mà đem bảo vật nhà mình mang lên trên đài nhờ các đại sư đánh giá cho một hai câu.
Các tiểu thương ngoạn vật bình thường cũng đều nhân cơ hội này mà học tập các cao thủ trên đài một hai chiêu, rồi xem xem công lực của chính mình như thế nào.
Dưới đài nhất thời xếp ra một hàng dài người đứng chờ.
" Thỉnh xem hộ tổ truyền ngọc như ý của nhà ta. "
" Đây là Tần Hán ngân hồ (2), ta mất tận ba vạn lượng mua tại Hồ Bắc, hẳn không phải là giả chứ?"
" Các vị, đây là vật truyền thừa qua sáu đời của nhà ta: Bôi kim túc tọa(3), nghe nói hoàng đế đã từng dùng qua. Hiện giờ gia cảnh nhà ta không được tốt lắm nên mới bất đắc dĩ phải mang đi bán, các vị đều là đại gia trong giới ngoạn vật, mỗi người nhãn lực đều mười phần tốt có thể thấy được bảo bối của ta thật giả thế nào, ta không cầu giá cao, chỉ cần đúng giá là được, các vị đều phân biệt được hàng tốt xấu thế nào…."
Mọi người trên tay đều cầm đủ các loại đồ cổ trân vật xếp thành một hàng dài bên dưới, chưa đến lượt của mình mọi người cũng đều vui vẻ đứng một bên thú vị nghe các đại sư giám định. Hấp dẫn người ta nhất đương nhiên vẫn là hai vị công tử văn nhã, ngọc thụ lâm phong, hai người, một huynh một đệ, một người anh tuấn một người khôi ngô, hai cái dung mạo đối nghịch nhau ở trên cùng lôi đài ngoạn giám đồ vật.
Cho dù cả hai có đồng nhất ý kiến thì cũng không thấy bọn họ hòa thuận tán gẫu vài câu, ngược lại giống như là đang tránh né không muốn nhìn thấy ánh mắt của đối phương.
Nhất là Trương Nguyệt Lãng công tử, tám phần mười là do không mua được thi từ của Triệu Mạnh nên đối Thụy Thanh công tử tỏ ra lãnh đạm. Nhưng cũng không thể ngờ tới là Thụy Thanh công tử cũng bày ra thần thái lãnh đạm giống như vậy.
Có điều không quản tới việc nội đấu của sư huynh đệ kia, nhãn lực của bọn họ quả thực là giống nhau, đồ vật một khi vào tay họ, thật giả đều được phân biệt ngay.
" Cái gì mà Tần Hán ngân hồ? Ngươi giỡn ta đấy à."
Mông đau quá…..
" Màu của ngân hồ này không phải là tự nhiên có mà là do cố ý dùng vải đỏ bao quanh rồi hơ trên ngọn lửa."
Nửa người dưới vẫn còn tê quá, vừa tê lại vừa đau………. Sư đệ kia đúng là một tên gia hỏa nóng nảy mà….
Lúc nãy ở trong mật thất mấy vòng liền khiến ta muốn chết quá, thiếu chút nữa ngay cả ruột gan cũng bị sư đệ lôi ra. Nhưng mà tại sao mỗi lần bị hắn dằn vặt đến chết đi sống lại như thế trong lòng ta vẫn luôn thật ngọt ngào.
Sư đệ giống như bạo quân vậy, rõ ràng vô cùng xấu xa mà.
Trương Nguyệt Lãng cầm trên tay đồ cổ cố gắng hoàn thành việc giám định, nhưng đầu óc cứ rối bời hết cả lên. Thật muốn liếc qua nhìn sư đệ một cái, nhưng không thể!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!