Bên khiếu tố: Thọ sơn phù điêu bàn long văn trấn chỉ.
( Thỉnh đồng chí "thọ sơn bàn long văn trấn chỉ" ra sân, mọi người vỗ tay ~~~~~~~~~)
Thọ sơn bàn long văn trấn chỉ: ( cúi đầu, rụt rè bước tới, thanh âm so với muỗi còn nhỏ hơn.)
" Xin ra mắt các vị thanh thiên đại lão gia."
Bồi thẩm đoàn: ( ôn nhu hiền lành)
" "Thọ sơn phù điêu bàn long văn trấn chỉ" à, ta có thể đơn giản gọi ngươi là "trấn chỉ" được không? Đừng sợ, có cái gì oan khuất ngươi cứ việc nói, chúng ta sẽ giúp ngươi làm chủ. Ai yêu yêu, không nên quỳ, không nên quỳ, chúng ta đều bình đẳng mà. Hắc hắc, trước tiên nói cơ bản một chút về bản thân là được rồi, ngươi đang cư trú ở đâu vậy? Số điện thoại là bao nhiêu?
Có chủ nhân hay không có a? ( phía dưới bàn bị trúng 1 cước mạnh mẽ, ngay lập tức nghiêm nghị trở lại) Khụ khụ, những lời đó không nên nói nhiều, trước tiên là nói một chút về tình huống vụ án của ngươi đi.
"Thọ sơn bàn long văn trấn chỉ":
" Vâng, đại lão gia. "
( tự mình ngồi xuống một cách yếu đuối) Quay về phía đại lão gia nói,
" Ta tên gọi là "Thọ sơn bàn long văn trấn chỉ", được làm ra từ tay của đại sư danh tiếng, vẫn luôn luôn "thanh thanh bạch bạch" (NV: ý là trong sáng tinh khiết đó ;))), từ trước đến nay đều là được người ta đặt ở bàn học làm nhiệm vụ chặn giấy. Nhưng mà……………….( khóe mắt hồng hồng, bắt đầu nghẹn ngào.) Ngày đó, tên công tử họ Thụy kia thật sự không phải là người tốt, dĩ nhiên đem người ta xem như…………….. Xem như…………"Dâm khí" để sử dụng! ( khóc rống) "
Bổi thẩm đoàn: ( vểnh tai, lớn tiếng hỏi)
" Cái gì? Xem như cái gì cơ? "
"Thọ sơn bàn long văn trấn chỉ": ( mặt đỏ lên, cực kỳ xấu hổ)
" Dâm…………. Dâm dâm……………Dâm khí…………"
Bồi thẩm đoàn: ( tiếp tục vểnh tai, cuối cùng cũng nghe được, tỏ vẻ phẫn nộ.)
" Quá đáng! Thật là quá đáng! Rõ ràng là thọ sơn trân quý, như thế nào lại có thể xem như "ngân khí" chứ? Đây không phải là giả mạo hàng kém chất lượng sao? Thẩm phán đại nhân, ta yêu cầu lập tức niêm phòng cửa hàng của Thụy gia lại, làm cuộc kiểm tra chất lượng toàn diện! "
Một thành viên khác của bồi thẩm đoàn: ( giơ tay lên)
" Khụ khụ, hình như nhân chứng nói không phải là chữ "ngân" đâu? "
Bồi thẩm đoàn: (nghi hoặc)
" Thật sao? Hắn rõ ràng nói chính là "ngân khí" mà. Ân? Chẳng lẽ là "kim khí"? Oa, thế lại càng quá đáng, tội trạng tăng thêm một bậc! "
Thành viên kia của bồi thẩm đoàn: ( tiếp tục giơ tay, ngữ khí thương lượng)
" Khụ khụ, theo như lời của nhân chứng, cũng không phải là "ngân" hay là "kim". Hình như chính là "dâm" trong "dâm đãng" a."
Bồi thẩm đoàn: ( càng thêm nghi hoặc)
" "Dâm" trong "dâm đãng"? Cách đọc cùng với "ngân" trong "ngân khí" cũng không khác biệt lắm a, các ngươi phân biệt như thế nào vậy? "
Thành viên vừa nói lúc nãy của bồi thẩm đoàn: ( trả lời một cách hữu hảo)
" Cách đọc hai chữ chẳng qua chỉ là gần giống nhau, nhưng dù sao vẫn có một điểm khác nhau chứ? Dường như âm cuối có chút bất đồng."
Bồi thẩm đoàn: ( tiếp tục thảo luận hết sức chuyên nghiệp)
" Thật sự? Vấn đề quan trọng như vậy không thể sơ xuất, pháp quan đại nhân, ta yêu cầu lấy từ điển, mời những "học thuật" tốt nhất hảo hảo thảo luận vấn đề này một chút."
Pháp quan đại nhân: ( cười híp mắt)
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!