Chương 22: Phiên ngoại ‘ngoạn ý’ – Phần một

Ba năm trước đây.

Trong trang viên của nhân vật thần bí nhất trong giang hồ "ngoạn vật giới"………Mạc Thiên Cơ.

Đêm khuya tĩnh lặng………Trương Nguyệt lãng đang dần đi vào giấc ngủ, thoáng nhìn thấy ngoài cửa sổ có bóng người chợt lóe lên, đột nhiên vội cảnh giác đứng lên.

Có kẻ trộm!

Sư phụ Mạc Thiên Cơ sáng nay vừa ly khai khỏi tiền trang, đã chọn Trương Nguyệt Lãng – một trong các đệ tử cẩn thận nhất tạm thời trông coi sơn trang, trong đó đã dặn đi dặn lại việc quan trọng nhất là cẩn thận kẻ trộm.

" Nguyệt Lãng, đồ vật bên trong sơn trang mặc dù mỗi kiện đều là trân phẩm, nhưng cũng không phải là quan trọng nhất. Ngươi nhớ kỹ, tối quan trọng chính là kiện " phỉ thúy bình phong " bên trong khố phòng (nhà kho), bất kể như thế nào cũng phải để ý kỹ cho sư phụ."

" Vâng sư phụ, đệ tử nhất định sẽ cẩn thận trông coi."

Tiếp nhận trách nhiệm vô cùng nặng nề như vậy, Trương Nguyệt Lãng càng cẩn thận hơn gấp trăm lần, đêm đó thậm chí ôm gối một mình đến "tiểu nam sương" (ngôi nhà nhỏ phía nam) ngủ. Vì sao ư? chỉ vì ở đây là nơi duy nhất phải đi qua để đến được khố phòng.

Hắn sinh ra tại Thanh Dật Các, từ nhỏ đối với trân ngoạn cổ vật "mê ái thành si" (yêu thích đến mức si mê), lá gan mặc dù không lớn nhưng lại vô cùng hận những kẻ trộm cắp trân vật. Lại thêm lần này gánh vác sự ủy thác của sư phụ, đột nhiên thấy có bóng người bên ngoài cửa sổ, liền dũng cảm đứng lên, không hề nghĩ ngợi lao ra khỏi gian phòng, đạp chân hướng về phía khố phòng đuổi theo.

Tên trộm kia chạy trốn thật nhanh, Trương Nguyệt Lãng đuổi tới cửa khố phòng, quỷ ảnh cũng không thấy một bóng, nhìn xung quanh một lát, sau đó nghi hoặc cúi đầu xem xét chăm chú, lập tức thở ra một ngụm lương khí (khí lạnh).

Khóa cửa khố phòng chẳng biết từ lúc nào đã không cánh mà bay. Đại môn vốn luôn luôn nghiêm mật phong tỏa, bây giờ tự nhiên lại khép hờ, để lộ ra một khe hở.

Một chút ánh sáng chiếu tới, giống như bên trong có người đang đốt nến.

Không ổn, kẻ trộm đã vào khố phòng!

Trương Nguyệt Lãng là tôn tử duy nhất của Thanh Dật Các, cuộc sống từ trước đến nay đều luôn an nhàn, chuyện kinh hãi như vậy là lần đầu tiên gặp phải, nên đương nhiên nửa điểm kinh nghiệm cũng đều không có. Sau khi kinh hãi, liền đưa tay theo phản xạ đẩy đại môn khố phòng vốn đã hé mở ra, không nghĩ tới vừa mới đẩy liền nghe thấy "đương" một tiếng, như có cái gì lúc trước được đặt trên cửa lúc này bị rớt xuống rơi vỡ trên mặt đất.

Trương Nguyệt Lãng lấy làm kinh hãi, vội vàng đẩy cửa đi vào. Bên trong khố phòng quả nhiên có một cây nến đỏ đang được đốt, ánh lửa chập chờn chiếu lên sàn nhà khố phòng sáng trưng, vì vậy vừa vào cửa Trương Nguyệt Lãng đã tinh tường phát hiện rõ vật bị vỡ là cái gì, nhất thời lại nặng nề hít thêm một ngụm lương khí nữa.

Thiên…………..A…………..

Trên mặt đất đầy những mảnh vỡ, tuy rằng đã lộn xộn nhưng bằng vào công lực của trương Nguyệt Lãng vẫn có thể liếc mắt nhìn ra, rõ ràng chính là bình sứ "mẫu đan hoa thần" mà sư phụ rất yêu thích!

( hoa mẫu đơn kỳ diệu?)

Xong rồi!

Trương Nguyệt Lãng luôn luôn an phận thủ thường nhất thời liền vô cùng hoang mang lo sợ, chính mình không thể ngờ lại làm vỡ trân ngoạn mà sư phụ vẫn luôn yêu thích. Hắn lớn như vậy rồi nhưng là lần đầu tiên gây ra cái loại sự tình kinh khủng đến thế, nếu bị sư phụ phát hiện, không tính đến việc sư phụ sẽ trách phạt như thế nào mà sợ nhất là sau này sư phụ sẽ nói cho phụ thân…………

Trương Nguyệt Lãng khẩn trương mồ hội lạnh xuất ra liên tục, một bên lau mồ hôi một bên ngẩng đầu nhìn lên, trong nháy mắt đông cứng lại, vẻ mặt hoảng sợ nhìn "hoàng hoa lê viên giá" đối diện.

(Giá đỡ tròn khắc hình hoa cúc, lê??? không chắc =.=")

" Hoàng hoa lê viên giá " không có gì thay đổi nhưng mà "phỉ thúy bình phong" vốn đặt ở trên đó đi đâu rồi?!

Sư phụ trước khi đi đã nghìn vạn lần dặn dò phải để ý kỹ tốt "phỉ thúy bình phong", Không! Thấy! Rồi!

Trương Nguyệt Lãng nhìn chằm chằm vào cái giá đỡ trống không: trong lòng bị bóng ma nặng nề bao trùm đáng sợ nhất kể từ lúc chào đời cho đến nay (câu này lủng củng quá =.="). Đang lúc hắn cho rằng giờ phút này đã là thời khắc xui xẻo nhất, thì ngay sau đó, sự việc xui xẻo hơn đã xảy ra.

"Ai ở bên trong?"

Bỗng nhiên thanh âm từ phía sau lưng truyền đến, vốn đã thần hồn nát thần tính, Trương Nguyệt Lãng bị dọa cho sợ đến mức trái tim cơ hồ từ trong miệng nhảy ra. Hắn xoay người lại, dùng biểu tình kinh hãi quá độ nghênh đón người vừa đẩy cửa bước vào.

Nguy rồi!

Tiến vào chính là người không chút giao tình trong tất cả đồng môn sư huynh đệ, đệ tử đắc ý nhất mới thu nhận của Mạc Thiên Cơ, gia đình rất giàu có, lớn lên rất xinh đẹp, trời cho bộ dáng rất cao, sư đệ……………………Thụy Thanh.

Như thế nào lại là hắn?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!