Chương 2: (Vô Đề)

Trên đài lại một lần nữa tiếp tục tranh đấu, nguyên nhân là một kiện đồ vật do chính Dung đại chưởng quỹ đức cao vọng trọng đem đến.

" Đây là chính phẩm."

Trương Nguyệt Lãng hai tay cầm lấy kiện đồ vật trân quý kia, xem xét một lúc lâu mới để xuống, đôi mày kiếm ôn hòa lộ ra vẻ anh khí khẽ giãn ra:

" Bên ngoài được làm bằng gỗ tử  đàn, khảm ngọc ở giữa, bốn phía xung quanh chạm trổ Phật Tổ, Quan Âm cùng với hình các Phật Gia Bát Bảo, có thể thấy được vật ấy là vật trong hoàng thất nên mới có thể được trang trí tinh xảo đến như vậy. "

Hắn tuy rằng tuổi còn trẻ, nhưng đã đứng trong hàng ngũ thập đại giám thưởng Thanh Dật Các, tài năng ngoạn vật và danh tiếng đều được mọi người biết đến và công nhận. Ngay cả Dung đại chưởng quỹ cũng không dám xem thường người thanh niên trước mắt này, nhướng cặp lông mày hoa râm lên:

" Là chính phẩm thì đó là điều không thể nghi ngờ rồi, năm đó ta phải dùng một số tiền lớn để mua Tú sách (1) này từ tay một người qua đường vô danh, vừa nhìn qua thì đã biết đó là thứ tốt, bất quá mặt trên của tú sách này cũng không lưu lại bất cứ ấn ký gì, không biết được chân chính là người nào làm….. aiz`, nghĩ mãi cũng không thể suy đoán được a. Hai vị thế chất đối với việc này có cao kiến gì không?".

Liếc nhìn qua hai người tiểu bối trước mắt đang liên tục bộc lộ tài năng tại cuộc so tài ngoạn vật lão hỏi.

Ngoạn vật giới từ trước tới nay luôn coi trọng kinh nghiệm, nhưng việc giám thưởng chính xác mới là điều trọng yếu nhất.

Với sự hiểu biết của lão thì không khó để nhìn ra, sau này trong giới ngoạn vật, hai người môn hạ trẻ tuổi của Mạc Thiên Cơ đại sư  đây chắc chắn sẽ đứng ở vị trí cao hơn người.

Trương Nguyệt Lãng thân là truyền nhân của Thanh Dật Các, đó là điều tất nhiên sẽ xảy ra rồi.

Nhưng đúng là cũng không ai nghĩ đến Thụy Thanh, chỉ dựa vào ba năm học mà có thể xuất ra được cặp tuệ nhãn tài năng ngoạn vật. Phải biết rằng, nghề giám thưởng trân vật này cũng cần phải bỏ rất nhiều thời gian và tâm tư công sức mới có thể học thành tài, không phải chỉ cần có tiền là có thể làm được.

Thụy Thanh thoải mái ngồi trên ghế, nhẹ nhàng vuốt qua trân phẩm cần giám định, đôi mắt xinh đẹp đảo qua đảo lại, đồng tử không tiếng động tự co lại một chút, khóe môi mê hoặc lòng người khẽ phát ra tiếng cười yếu ớt:

" Theo ta thấy vật này có thể là từ Nguyên Đại(2)."

" Thụy Thanh công tử rất chắc chắn ư?" Trương Nguyệt Lãng nghiêm túc nói.

Vị công tử của Thanh Dật Các này lớn lên thật anh tuấn,  mặt mày phấn khới, đôi mắt tựa như vì sao sáng ngời. Xuất thân từ Thanh Dật Các, niên kỷ cũng không lớn, phong thái trầm tĩnh cùng với khí chất thong dong cùng tồn tại trên người, thực dễ dàng khiến cho người khác có cảm tình thân thiện với hắn.

So với hắn, người huynh đệ đồng môn Thụy Thanh kia ngũ quan lại càng thêm tinh xảo, mi, mắt, mũi, môi, nhìn qua như được họa nên nhưng tựa như cũng không phải, tất cả kết hợp lại cùng một chỗ tạo nên một vị mỹ nam tử hoàn mỹ, thêm vào đó là thân hình cao cao thon dài càng khiến lộ ra vẻ ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng.

Vì tướng mạo này khiến cho nhiều người lơ là cảnh giác, người bình thường khi gặp Thụy Thanh sẽ không ai nghĩ đến tâm tư tinh minh lợi hại của hắn mà sẽ bị khí tức nhàn hạ ẩn dật hấp dẫn.

Kỳ thật, dù cho con báo hoa xinh đẹp có lười nhác ngủ gục trong bụi cỏ, thì cũng không nên tùy tiện mà tới gần.

" Không tồi, ta chắc chắn nó là Nguyên Đại vật."

" Tại sao lại chắc chắn như vậy?"

Trương Nguyệt Lãng đem đồ vật kia lại gần, nhìn kỹ một phen, cân nhắc nói:

" Ta thấy phía trên chạm hình Phật tượng, năng lực tạo hình quả là cao siêu khiến kẻ khác phải  tán dương, ca ngợi vô cùng. Nguyên Đại loạn lạc, bậc thầy thêu thùa cũng ít thấy, mà Phật học ở Nguyên Đại cũng không hưng thịnh, như vậy trân tuyệt chi phẩm Phật tượng này khó có thể xuất phát từ thời đó."

Thụy Thanh đem ánh mắt nhẹ nhàng một bên nhìn hắn, đôi con ngươi lãnh đạm khẽ đảo:

" Nga? Như vậy Trương công tử cảm thấy vật ấy xuất ra từ thời đại nào?"

" Phương pháp thêu ở mặt trên cùng với phương pháp ở triều đại Nam Tống có chín phần tương tự, châm pháp(3) đa dạng, đa số là thêu thẳng, ở giữa dùng châm pháp đối ngược thẳng đường, phần dưới dùng đường kim dọc ngắn để làm đẹp. Nếu ta không nhầm thì tú sách này đại khái là cống phẩm cho hoàng cung, còn có bề mặt làm bằng tử đàn, được khảm ngọc khí." ( đoạn này ta chém linh tinh theo QT đấy =)) nói về thêu thùa thì ta mù tịt rồi:">)

Hắn nói ra những câu vô cùng hợp lý khiến cho những tiền bối bên cạnh liên tục gật đầu tán thành.

" Nguyên Đại tuy là loạn lạc nhưng cũng có không hề ít các bậc thầy thêu thùa xuất hiện."

Thụy Thanh không cho là đúng chậm rãi nói:

" Nguyên vợ của đại thư họa Gia Triệu Mạnh là Quản Nhung Li, tinh thông tranh chữ nghệ thuật, văn chương, đa tài đa nghệ, nàng còn là một bậc thầy trong ngành thêu thùa. Ta dám chắc quyển sách thêu bức Phật tượng kia xuất ra từ chính tay của nàng."

Hắn khẳng định việc đó khiến cho tất cả mọi người cả kinh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!