Chương 14: (Vô Đề)

Trương phủ trời sầu đất thảm, chỉ chốc lát sau khi thiếu gia và quản gia trở về, gió bão rung chuyển đất trời đã bộc phát dữ dội.

"Cái gì? Ngươi nói lại lần nữa xem!"

"Cha, cha đừng kích động, thân thể là quan trọng."

"Lão gia, ngàn vạn lần phải bảo trọng thân thể, chuyện "huyết ngọc bôi" có thể bàn bạc sau…"

"Sau cái quỷ gì! Vài ngày nữa là đến lễ tế tổ rồi, đến hôm đó, đến hôm đó, ai nha, ta khai báo với cha thế nào đây, hu hu hu…"

Mọi người vội lao đến trước, đỡ lấy Trương lão gia đang đấm ngực dẫm chân than vãn, mồm năm miệng mười an ủi:

"Lão gia người đừng quá thương tâm", "Lão gia người đừng sốt ruột…"

Trương Nguyệt Lãng vừa vào cửa đã chủ động quỳ xuống, lúc này hắn quỳ gối trước mặt cha, tự trách

"Đều là hài nhi vô dụng, người trách mắng hài nhi đi, là con không có bản lãnh, không mượn được "huyết ngọc bôi" về."

"Đứng lên đi, không thể trách ngươi được."

Trương lão gia được mọi người khuyên can một hồi, ngồi trên ghế than khóc

"Chỉ có thể trách cha ngươi vô dụng, Thanh Dật Các kể từ khi vào tay ta, càng ngày càng suy tàn, cho đến bây giờ, thậm chí còn bị đám tiểu nhân khốn nạn sặc mùi tiền bạc khi nhục."

Ánh mắt tràn đầy tình thương từ ái nhìn Trương Nguyệt Lãng, xoa đầu hắn, thở dài cam chịu,

"Khổ cho ngươi, phải tới nhà người ta, phải chịu đối xử của loại người như thế"

Trương gia dùng nghiêm khắc trị gia, kiểu từ phụ yêu thương con trai thế này rất hiếm thấy, Trương Nguyệt Lãng không đợi phụ thân nói xong, nước mắt đã chảy thành dòng,

"Là hài nhi vô dụng. Cha, hài nhi ngày mai sẽ đi lần nữa, dù phải quỳ gối cầu xin trước cửa Thụy gia, con thấy sư đệ hắn… hắn ít nhiều cũng… cũng nên đáp lại con một chút ân tình như thế…"

Nghĩ đến bản mặt vô tình của sư đệ khi đuổi hắn khỏi Thụy phủ, nội tâm Trương Nguyệt Lãng vô cùng đau xót.

Chẳng lẽ… những suy đoán đó của bản thân là không nhầm? Sư đệ một năm cũng chỉ gặp mình một lần ở "ngoạn vật đại tái", mà hắn dục vọng như rồng như hổ, làm sao biết thỏa mãn. Nghe nói sư đệ ở ngoài phong lưu phóng túng, danh tiếng rất lớn, bên cạnh còn rất nhiều nữ tử xinh đẹp bồi tiếp.

Sư đệ đã ghét bỏ mình rồi?

Không… Không thể nào!

Đêm ấy ở Thụy phủ, sư đệ rõ ràng vẫn … Điên cuồng giày vò hắn, thèm khát hắn.

Không, sư đệ sẽ không thực sự vô tình như vậy, hắn trước đây đã nói, cả đời này hắn chỉ đối tốt với một mình mình thôi.

Nếu lần này sư đệ còn không đáp ứng, nhất định là vì… là vì…

Tâm lý hắn bất ổn trùng trùng, vắt óc tìm lý do để giải thích cho sự lạnh lùng đầy bất ngờ của Thụy Thanh, nhưng dù nghĩ thế nào cũng không tìm được nguyên cớ phù hợp.

Càng nghĩ càng cảm thấy đầu óc bấn loạn, chỉ có nơi ngực thấy đau đớn vô cùng. May là hắn vốn đang quỳ trước mặt phụ thân, nước mắt chua xót vì đau lòng từng giọt trào ra liên miên, nên không sợ bị người khác nhận ra điểm dị thường.

"Nguyệt Lãng, con ngẩn ra đó làm gì?"

Trương phu nhân ở phía sau dịu dàng vỗ lên lưng hắn

"Đừng khóc nữa tiểu hài tử. Cha đang hỏi chuyện con kìa."

Trương Nguyệt Lãng vội đưa tay áo lau nước mắt

"Cha, người… hỏi con việc gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!