Chương 11: (Vô Đề)

Không biết đã ngủ hết bao lâu, Trương Nguyệt Lãng nằm trên chiếc giường lớn mềm mại chậm rãi mở mắt ra.

Nhìn xung quang căn phòng xa hoa bày biện đủ các loại vật phẩm, đây đại khái chắc là phòng ngủ của sư đệ. Thụy gia quả nhiên là kim sơn ngân hải (  vàng chất cao như núi, bạc nhiều như nước biển), ơ? Bên kia chính là ….. một cái ghế tựa làm từ gỗ đàn được chạm trổ hoa văn thật đẹp a, sẽ không phải là do đại sư thời Tống Thanh làm ra chứ?

Trương Nguyệt Lãng hết sức chăm chú vào trân phẩm thượng hạng vừa thấy kia, nhất thời không nhịn được muốn xuống giường để ngắm cho kỹ, nhưng ngay sau đó liền lập tức vô cùng hối hận.

" Ô! "

Trương Nguyệt Lãng phát ra một tiếng rên rỉ.

Lưng cùng hạ thể giống như bị người khác làm cho vỡ nát, ngũ quan vặn vẹo vô cùng đau đớn.

" Tỉnh dậy nhanh vậy?"

Tiếng bước chân lập tức vang lên, người vừa đến đặt mông ngồi xuống bên giường, quan tâm thân thiết nhìn hắn hỏi.

Nhưng sự quan tâm trong nháy mắt vội biến mất, hắn thấy rõ ánh mắt của Trương Nguyệt Lãng đang hướng về phía sau. Tướng mạo tuấn tú của Thụy Thanh nhất thời trầm xuống, dụng đầu ngón tay nâng cằm Trương Nguyệt Lãng lên, để cho hắn thấy rõ rằng mình đang vô cùng khó chịu.

" Sư huynh, không phải là sau khi ngươi tỉnh dậy, thứ đầu tiên ngươi để ý lại chính là cái ghế chết tiệt kia chứ? "

Âm thanh phi thường nguy hiểm nhẹ nhàng thoát  ra.

" Ách……Sư đệ……. Ta…….."

" Ta chỉ biết! "

Thụy Thanh bỗng nhiên đứng lên, xoay người đi đến một cước đá ngã chiếc ghế giá trị không nhỏ kia xuống đất.

Trong phòng truyền đến âm thanh rầm rầm thật lớn.

" Trong lòng ngươi, cũng chỉ có những thứ này! Ta phá hết chúng đi! "

Vừa nói vừa hung tợn đạp loạn lên, tác phẩm điêu khắc khéo léo vô cùng trong nháy mắt bị hủy dưới chân của Thụy Thanh.

Trương Nguyệt Lãng đau lòng nhưng không biết phải làm thế nào cho phải,

" Sư đệ, không nên đá, không nên đá, đây chính là gỗ đàn được khắc họa………"

Không nói gì còn tốt, một khi lên tiếng lập tức dẫn cho ác ma đang trút giận lên chiếc ghế kia tới trước mặt.

Bóng dáng cao lớn bao trùm lên đem chiếc giường Trương Nguyệt Lãng đang ngồi hoàn toàn che khuất, khí thế khiếp người đáng sợ của Thụy Thanh ngày thường giấu trong vẻ tuấn mỹ bên ngoài nay  hoàn toàn được bộc lộ ra,

" Lại là gỗ đàn khắc họa! Trong mắt ngươi cũng chỉ có những thứ đồ rách nát này! Ngươi đến khi nào thì mới có thể chỉ nhìn một mình ta? Ngươi đúng là đồ sư huynh hỗn trướng vô tâm vô phế ( không tim không phổi), cuối cùng sẽ có một ngày ta đem ngươi thao ( làm việc ấy ấy) đến chết ở trên giường! "

Gào thét nửa ngày trời nhìn xuống dưới phát giác sắc mặt sư huynh vẫn mê man tái nhợt, lòng dạ lại không khỏi bắt đầu nhũn ra.

Nhìn họ Trương kia, trên mặt lộ ra khí tức trong suốt đơn thuần, cơn tức giận cũng không biết bất giác đã mất đi từ lúc nào?

Huống chi, đối với vị sư huynh này hắn cũng chẳng có biện pháp nào.

Đại thiếu gia của Thụy gia khi nãy vô cùng khắc nghiệt và nóng nảy, lúc này bất tri bất giác đem âm thanh thu nhỏ lại, tận lực không làm cho người kia sợ hãi, nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường.

" Ta vốn là không muốn quát ngươi đâu, thật đấy, còn cố ý sai người làm thuốc bổ đem đến đây cho ngươi uống. "

Thất vọng giải thích một câu, đem sư huynh cùng với cái chăn bông vào trong lòng mình, ôm hắn vỗ về,

" Ta biết tính tình ta không tốt, sư huynh, ngươi có giận ta không? "

" Không có. " Ta dám sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!