Editor: Củ khoai tây sexy
Người đàn ông đi tới đang mặc tây trang, chân đi giày da, khí chất cao ngạo, trên khuôn mặt sắc bén và thâm thuý không có bất kỳ biểu cảm nào, đôi môi mỏng mím lại, đôi mắt đào hoa hơi rũ xuống, mang theo vẻ lãnh đạm, thờ ơ với mọi người xung quanh.
Sơ Nịnh hơi sửng sốt khi nghe đứa nhỏ gọi là cậu, thì ra đây không phải con trai của anh.
Cậu nhóc buông áo của Sơ Nịnh, quay ra kéo tay Tần Hi: "Cậu, cậu xem đây là mợ đúng không ạ?"
Vành tai Sơ Nịnh hơi đỏ lên, cô nhìn Tần Hi có chút khó chịu. Trái lại, Tần Hi rất bình tĩnh mặc dù bị cô nhìn chằm chằm, anh thậm chí còn không chút xấu hổ, khoé miệng cười nhẹ khi nhìn thấy vành tai đỏ bừng của cô.
Tần Noãn vừa lúc đi đến, nghe thấy lời nói của con trai liền khom lưng bế con, cười gượng với Sơ Nịnh: "Đứa nhỏ không hiểu chuyện, thật xin lỗi."
Rồi quay sang dạy dỗ con: "Lần sau con không được gọi lung tung như thế nữa, xin lỗi cô đi nào."
Cố Tần không phục: "Con không gọi lung tung, đây là mợ mà."
Sợ mọi người không tin, cậu nhóc còn giãy dụa kéo ống tay áo Tần Hi: "Cậu, cậu nói với mẹ đi, con không nói sai mà."
Tần Hi từ đầu đến cuối chỉ nhìn Sơ Nịnh, nghe thấy lời của cháu trai, anh không đáp mà hỏi lại: "Con thích cô ấy à?"
"Rất thích ạ."
Cậu thích nên con tất nhiên cũng thích rồi.
Tần Hi cười khẽ nhìn Sơ Nịnh, giọng điệu không chút khách sáo: "Cháu tôi từ trước đến nay luôn quan tâm chuyện chung thân đại sự của tôi, thích ai liền gọi là mợ, không có ý gì đâu, em không để tâm chứ?"
Ý là việc Cố Tần gọi cô là mợ không hề liên quan đến anh.
"Không có." Sơ Nịnh bình tĩnh đáp, lông mi cụp xuống.
Trần Dương cười nói: "Chỉ là hiểu lầm thôi, nói rõ ràng thì tốt rồi, đứa nhỏ này rất đáng yêu."
Anh ta lấy danh thiếp, nhân cơ hội nhiệt tình trò chuyện với Tần Hi: "Xin chào Tần tổng, tôi là Trần Dương, là nhiếp ảnh gia của tạp chí Mỹ Nhân Thời Thượng. Lúc trước, tạp chí chúng tôi muốn mời anh hợp tác nhưng anh bận quá, hôm nay…"
Ý cười trên mặt Tần Hi thu lại, khôi phục dáng vẻ lạnh lùng, cao ngạo.
Anh nâng tay nhìn đồng hồ, xa cách đáp lời: "Tôi còn có chuyện, hai người thong thả, xin lỗi không tiếp được."
Khi người đã đi xa, Trần Dương cất danh diếp, thở dài với Sơ Nịnh: "Kiểu người có bối cảnh như này, muốn xây dựng quan hệ khó như lên trời."
Sơ Nịnh cười lịch sự xem như đáp lại.
Từ nhà hàng đi ra, Cố Tần được Tần Hi bế, ngẩng cổ hỏi: "Cậu, cậu, đã tìm được mợ rồi, tại sao cậu không đưa mợ về nhà? Mợ đi cùng người khác rồi kìa."
Tần Hi vỗ vỗ mông của đứa bé: "Không phải con nói con rất kín miệng sao? Nói biết giữ bí mật cơ mà?"
Cố Tần: "…"
Tần Hi phải về công ty nên để tài xế đưa chị gái và cháu trai về.
Anh vừa giúp họ đóng cửa xe, Cố Tần đã thò đầu ra khỏi cửa sổ: "Cậu, vì sao cậu không đưa mợ về nhà? Cậu sợ mợ không theo cậu về chứ gì?"
Tần Hi cứng người, đẩy cái đầu nhỏ vào xe, giọng điệu nhẹ nhàng mà răn dạy: "Sao con quản nhiều thế?"
____
Sau khi "Truyền thuyết xa xưa" giảm lịch chiếu còn một nửa như yêu cầu của nhà đài, công việc của Sơ Nịnh rảnh hơn rất nhiều, cô có thể về nhà sớm khi không có show.
Tối nay hiếm khi rảnh, cô định tan làm sớm, về nhà nghỉ ngơi nhưng chưa kịp rời văn phòng thì bất ngờ nhận được thư mời ăn tối của hãng trang sức Whole Life.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!