Editor: Bơ
Cuối tuần, Sơ Nịnh có cuộc hẹn chụp ảnh với bên tạp chí.
Buổi sáng chụp hình xong, Sơ Nịnh từ phòng thay quần áo đi ra, Trần Dương đưa cô một chai nước.
Anh dựa vào bàn máy tính, chào hỏi nhân viên công tác đang đi ăn cơm, nhìn về phía Sơ Nịnh: "Buổi chiều còn phải chụp thêm mấy bộ, bây giờ đi ăn cơm trước, tôi biết nhà hàng Tây này không tệ, cùng đi chứ?"
Sơ Nịnh còn chưa mở miệng trả lời thi chuông di động vang lên, là Kiều Bang Quốc gọi tới.
Từ sau lần đấy về Kiều gia, hai cha con cô chưa nói chuyện lại.
Không biết sức khỏe ông thế nào, Sơ Nịnh cuối cùng vẫn nhận máy: "Bố."
Kiều Bang Quốc nói: "A Nịnh, hôm nay bố cùng Tần gia ăn cơm, con cũng đến đây đi. Lần trước bố cũng nói qua rồi, tốt xấu gì con cũng phải đến để nói chuyện."
Vừa lên tiếng đã nói chuyện này, Sơ Nịnh có chút bực bội: "Hôm nay con có hẹn rồi, trưa nay không đi ăn được đâu. "
Cúp điện thoại, cô bắt đầu suy nghĩ.
Là bạn bè kinh doanh.
Họ Tần.
Mới từ nước ngoài trở về.
Ba cô vừa nói gì, là người họ Tần nào?
Chưa kịp suy nghĩ nhiều, cô đã nghe được Trần Dương nói: "Nhà hàng kia cách đây không xa lắm, bên ngoài trời nóng, để tôi lái xe đưa cô đi."
"Hả?" Sơ Nịnh nghi hoặc nhìn anh.
Trần Dương cũng sửng sốt một chút, nói: "Không phải cô đồng ý rồi à?"
Sơ Nịnh lúc này mới nhớ đến vừa rồi nói chuyện cùng Kiều Bang Quốc cô thuận miệng nói có hẹn ăn ở bên ngoài, hẳn là Trần Dương nghĩ cô đã đồng ý.
Buổi chiều còn phải chụp hình, hai người cùng nhau ăn cơm có thể trao đổi với nhau một chút, đỡ lãng phí thời gian lúc chụp. Sơ Nịnh nghĩ như vậy, gật đầu đồng ý.
Mặt tiền nhà hàng Tây này trang trí khá trang nhã, kinh doanh cũng tốt, bởi vì là giờ ăn cơm nên có khá nhiều khách.
Không có vị trí gần cửa sổ, Sơ Nịnh cùng Trần Dương chọn một bàn sau tấm bình phong.
Lúc chọn món xong, Sơ Nịnh thấy một đôi nam nữ đi tới.
Người đàn ông đút hai tay trong túi quần, khuôn mặt thâm trầm, cặp mắt đào hoa cụp xuống, lạnh lùng, trên mặt không chút biểu cảm. Bên cạnh là một người phụ nữ rất ưa nhìn nhân, má lúm đồng tiền, mắt hạnh sáng ngời, cười lên khiến cảnh đẹp ý vui.
Có lẽ người đàn ông đã nhận ra điều gì, bèn đi tới bên này.
Sơ Nịnh vô thức cúi đầu, tránh đi ánh mắt của anh.
Trần Dương chỉ vào đồ ăn bên trong thực đơn giới thiệu: "Mấy món này đều không tệ, cô xem xem thích ăn gì?"
Ánh mắt Tần Hi dừng lại trên người Sơ Nịnh, lại nhìn về người ngồi đối diện cô đang ân cần rót nước, sắc mặt chìm xuống.
"Nhìn cái gì đấy?" Tần Noãn hỏi, anh lại không hề phản ứng, cô ngẩng đầu nhìn một cái, chỉ thấy anh nhìn qua nơi nào đó, giống như gặp kẻ địch.
"Không có việc gì." Tần Hi tùy ý trả lời, hỏi cô, "Ngồi chỗ nào ạ?"
Tần Noãn ngắm nhìn bốn phía, kéo cánh tay Tần Hi, chỉ vào phía trước: "Chỗ kia, còn một chỗ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!