Chương 7: (Vô Đề)

Translator: Củ khoai tây sexy

Những ngày tháng bận rộn luôn trôi qua nhanh chóng, từ hôm đó Sơ Nịnh và Tần Hi vẫn chưa gặp lại nhau. 

Thành phố lớn, nhịp sống vội, dường như quá khó để họ vô tình gặp lại khi mỗi người đều có quỹ đạo cuộc sống của riêng mình, và gần như không có một giao điểm. 

Hôm nay được nghỉ phép, Sơ Nịnh và bạn cùng phòng thời đại học Khương Ngâm hẹn gặp nhau ở quán cafe. 

Khương Ngâm học nhiếp ảnh, cùng lớp với Trần Dương – nhiếp ảnh gia của tạp chí Mỹ Nhân Thời Thượng, vì vậy khi được Khương Ngâm giới thiệu công việc mẫu ảnh lần trước, Sơ Nịnh không ngần ngại đồng ý. 

Ánh mặt trời xuyên qua cửa kính đã được lọc bớt nhiệt, chỉ còn lại ánh sáng, hai người chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ, ngồi đối diện nhau. 

Khương Ngâm kể với cô: "Trần Dương đã gửi cho tớ ảnh chụp của cậu lần trước. Trông rất đẹp. Cậu rất ăn ảnh, lại còn hợp với concept.  Lúc trước Kiều Sam đột nhiên huỷ hợp đồng, cậu ấy vừa lo lắng vừa tức giận. Tớ lại nghĩ trong cái rủi, có cái may, cậu còn hợp với concept lần này hơn cả Kiều Sam."

"Lúc trước là do Kiều Sam huỷ hợp đồng với tạp chí sao?" Sơ Nịnh kinh ngạc, lúc trước chỉ biết là do người nổi tiếng nào đó huỷ hợp đồng, bây giờ mới biết người đó là Kiều Sam 

"Sao vậy? Cậu biết cô ta à?"

Sơ Nịnh cười lắc đầu: "Không quen lắm."

"Đúng rồi, tiểu Nịnh" Khương Ngâm mím môi dưới, nói về chuyện chính "Mình có thể sắp kết hôn rồi."

"Hả?" Sơ Nịnh hơi bất ngờ khi nghĩ đến chuyện chia tay lúc trước "Tên đó chân đạp hai thuyền, cậu định quay lại với hắn sao?"

Khương Ngâm lắc đầu: "Không phải, người này tớ quen qua một lần xem mắt, trùng hợp là, anh ta là người tớ theo đuổi khi còn học đại học."

Nhắc về quá khứ, trong mắt Khương Ngâm hiện lên ý cười: "Lúc đó, tớ cảm thấy thấy anh ấy rất soái, vô cùng đẹp trai liền quyết tâm theo đuổi anh ấy nửa tháng, về sau tớ chuyển trường, cũng chưa từng gặp lại anh ấy. Đã nhiều năm như vậy, không nghĩ tới có thể gặp lại nhau, lại còn là xem mắt, duyên phận đôi khi thật sự kì diệu." 

"Chuẩn bị kết hôn rồi sao? Ngày cưới đã định chưa? Tớ còn phải tính toán thời gian xin nghỉ để chuyển ca."

Khương Ngâm nói: "Hai bên đều thống nhất hôn lễ sẽ tạm thời hoãn lại. Chờ lĩnh chứng xong, tớ và anh ấy sẽ tìm thời gian thích hợp để mời bạn bè đến nhà ăn bữa cơm."

Nói đến đây, Khương Ngâm vô cùng vui vẻ: "Bạn bè của anh ấy đều rất đẹp trai, nếu nắm bắt được cơ hội, cậu sẽ được thoát khỏi danh sách hội độc thân." 

Sơ Nịnh bị nghẹn, trợn tròn mắt: "Tớ không cần đâu."

"Tại sao?" Khương Ngâm có chút tò mò: "Cậu từ trước đến giờ đều không thiếu người theo đuổi, mà tại sao vẫn không chịu thử yêu đương một lần? À, Trần Dương hình như cũng có hứng thú với cậu đấy, lúc nào cũng hỏi thăm tớ về cậu."

Sơ Nịnh cúi đầu, khuấy cafe, đôi mắt nhíu lại: "Tớ theo đuổi chủ nghĩa độc thân, không muốn yêu đương cũng không muốn kết hôn." 

Khương Ngâm bất lực thở dài: "Cậu đừng nói như vậy, không có cái gì là tuyệt đối đâu."

"Dù sao hiện tại là như vậy" Sơ Nịnh cười, đứng lên: "Tớ đi toilet một chút." 

Nhìn bóng dáng vội vàng rời đi của Sơ Nịnh, Khương Ngâm bất lực thở dài, cô ấy luôn như vậy, mỗi lần nhắc đến chủ đề này đều bỏ chạy. 

Sơ Nịnh trời sinh có khuôn mặt dễ thương, ngọt ngào, giống như một cô gái ngây thơ, nhút nhát nhưng khi đến gần mới biết, cô ấy có chút khó gần. 

Khương Ngâm nhớ rõ, khi vừa vào đại học, ở kí túc xá đông đúc, lộn xộn, đúng lúc phòng Sơ Nịnh còn thừa giường, hai người vô tình trở thành bạn cùng phòng. 

Cô ấy luôn yên lặng, ít nói, trong mắt ẩn chứa sự u ám, không cùng mọi người làm quen, kết bạn mà cũng không có chút hào hứng, vui vẻ nào như sinh viên năm nhất vừa vào đại học. 

Vì khác ngành nền từ năm nhất đến năm cuối, Sơ Nịnh chưa bao giờ va chạm với cô hay bạn cùng phòng khác. 

Cho đến năm cuối đại học, bạn cùng phòng về quê thực tập, chỉ còn Sơ Nịnh và Khương Ngâm ở với nhau nên cũng thường xuyên va chạm, khiến mối quan hệ giữa hai người trở nên tốt đẹp hơn. 

Khương Ngậm vẫn luôn cảm thấy Sơ Nịnh có chuyện gì đó trong quá khứ nhưng dù mấy năm nay mối quan hệ giữa hai người không tệ, cô cũng chưa từng nghe Sơ Nịnh nhắc tới. 

Sơ Nịnh vẫn chưa trở lại, Khương Ngậm ngồi bên cửa sổ nhìn bên ngoài ngắm cảnh chờ cô, vô tình nhìn thấy một chiếc Bentley màu đen đỗ bên đường. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!