Editor: Kỳ Giản Niệm
Tần Hi có hẹn cùng mấy người bạn, sau khi về nhà tắm rửa thay quần áo sạch sẽ, anh lái xe đi đến câu lạc bộ tư nhân.
Đẩy cửa phòng bao ra, bên trong ánh đèn thay nhau nhấp nháy, mọi người bên trong hoan thanh tiếu ngữ*, tốp năm tốp ba vui vẻ chạm cốc, lúc lại gộp thành một nhóm.
*Hoan thanh tiếu ngữ: cười đùa sung sướng
Tần Hi đứng ở cửa, tay đút túi, ánh sáng trên hành lang phía sau chiếu lên người anh.
Rất nhanh sau đó cửa phòng bao tự động đóng lại, ánh sáng phía sau cũng mờ dần.
Mọi người cùng nhau nhìn qua, một đám người giơ tay lên chào hỏi.
"Hi ca mỗi ngày bận rộn như vậy, sao hôm nay có thời gian rảnh rỗi đến đây thế?"
"Anh về nước hai ngày rồi cũng chưa có gặp ai, còn tưởng rằng hôm nay anh sẽ cho bọn này leo cây đấy."
"Bữa tiệc tối nay vì cậu mà tổ chức, vậy mà nửa ngày trời cũng không thấy bóng dáng cậu đâu, thật không đủ thành ý!"
"Đến đây đi, trước tiên phải phạt rượu đã!"
Tần Hi bị mọi người kéo vào ép uống mấy ly.
Liếc mắt thấy hai người đàn ông đang ngồi trước quầy bar nói chuyện phiếm, Tần Hi vuốt vuốt chén rượu đi qua, ngồi xuống chiếc ghế cao bên cạnh, cánh tay tùy ý khoác lên quầy bar, bất cần đời cười: "Không phải nói cho người đi đón ông đây sao, tôi tới rồi, còn hai cậu trốn ở chỗ này làm cái gì? Sợ bị tôi chuốc say?"
Kiều Kế Hằng cùng Doãn Toại nhìn nhau một chút, sau đó lấy chai rượu rót đầy ly của Tần Hi, chất lỏng màu đỏ trượt lên thành cốc, có chút gợn sóng.
"Lần này về nước, còn đi không?" Doãn Toại hững hờ hỏi anh.
"Đi cái gì?" Tần Hi quơ quơ ly rượu trong tay, ngửa đầu uống cạn, du côn cười nói, "Ở lại cùng Doãn tổng làm ăn, có phải rất có thành ý không?"
Doãn Toại cũng nâng cốc lên uống, nhíu mày cười một tiếng: "Vậy cậu thử một chút."
Kiều Kế Hằng vỗ vai Tần Hi: "Vậy cậu phải nhanh tay một chút, bây giờ là thời điểm tốt nhất, sau đó chia cho tôi một suất."
Đầu ngón tay Tần Hi để trên quầy bar khẽ gõ theo nhịp, khóe môi nhếch lên, vẻ mặt nghiền ngẫm: "Tại sao?"
Kiều Kế Hằng chỉ vào Doãn Toại, gằn từng chữ nói: "Tiểu tử này, cậu ta nói muốn kết hôn!"
Tần Hi nhấc mắt lên, có chút không tin, nhìn Doãn Toại xác nhận một lần nữa: "Cậu? Kết hôn?"
Doãn Toại bình tĩnh uống rượu, lặp lại: "Tôi kết hôn."
Yên tĩnh hai giây.
Tần Hi đem rượu rót đầy ly của Doãn Toại, ra hiệu cho anh ta uống.
Doãn Toại nhận lấy ly rượu uống hết, nhã nhặn lên tiếng: "Hôn lễ tạm thời không làm, nhưng tiền mừng thì vẫn phải chuẩn bị kỹ càng một chút."
Tần Hi cười nhạo: "Rất nhanh, thừa dịp ông đây ở nước ngoài, lén lút giải quyết xong chuyện chung thân đại sự?"
"Cậu nghĩ không giải quyết mà sống yên được à?" Doãn Toại nhếch cằm, hướng về phía Kiều Kế Hằng: "Anh rể của cậu đang đứng trước mặt kia kìa."
Đường vòng cung trên môi Tần Hi dần dần thẳng băng, đáy mắt thu lại ý cười.
Doãn Toại làm như không thấy, tùy ý vuốt vuốt ly rượu, lo lắng nói: "Hai nhà Kiều – Tần muốn liên hôn, cũng không phải ngày một ngày hai, cậu lần này về nước, cậu không định đem hôn sự với Kiều gia vào danh sách chuyện quan trọng cần làm sao?"
"Nói nhảm!" Tần Hi trầm mặt, trực tiếp cầm chai rượu lên ngửa cổ uống hết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!