Editor: Hà
Sơ Nịnh mím môi, mặt đỏ hết cả lên.
Ngoài cửa sổ tuyết rơi lả tả, ánh đèn trong phòng bao trùm lấy hai người, lung linh ấm áp, lại như có sự mập mờ không thể nói rõ.
"Sao lại không nói gì?" ngón tay Tần Hi chạm vào vai cô, im lặng chờ đợi.
Sơ Nịnh ngồi quỳ trên giường, khẽ cúi đầu, sợ tóc mềm mại nhẹ nhàng rũ xuống, xõa tung trên vai cô, bên tai lại vang lên tiếng của Tần Hi: "Em không nói gì, anh sẽ xem như em đã đồng ý rồi."
Nói xong váy ngủ tơ tằm cũng rớt xuống.
Trong phòng yên tĩnh, có thể nghe được âm thanh nhỏ bé của quần áo ma sát.
Tầm mắt nhìn từ xương quai xanh đi xuống, sự ngang ngược mà Tần Hi vẫn luôn kìm né trỗi dậy, ham muốn chiếm hữu u tối kêu gào đòi thoát ra đã khống chế lấy tâm hồn anh, kích thích lý trí của anh.
Cả người anh bỗng khựng lại, không động đậy gì chỉ nhìn cô.
Trái tim như nhảy lên tới cổ họng.
Thấy Tần Hi không có ý định dời tầm mắt, dường như đang thưởng thức cảnh đẹp nơi ấy, Sơ Nịnh cảm thấy cả người hơi khó chịu, trên người cũng không nhịn được mà thấy lạnh.
Cô ngượng ngùng nghiêng đầu, ngại để anh thấy, theo bản năng nâng đôi tay trắng nõn thon gầy che lấy thân thể, càng không biết rằng dáng vẻ nửa che nửa đậy lại xinh đẹp động lòng người đến mức nào.
Tần Hi nắm lấy cổ tay cô kéo xuống, hôn mút rồi đè người xuống.
Sơ Nịnh nằm trên giường, nhìn chằm chằm vào đèn treo trên đỉnh đầu, nhẹ giọng thương lượng với anh: "Anh tắt đèn đi có được không?"
Tần Hi ngẩng đầu lên, đôi mắt đã đỏ hồng, giọng nói khàn khàn kiên quyết: "Không được."
"Để đèn mới tốt." Anh hôn cô, mơ hồ trả lời: "Anh nhớ là em thích kích thích vậy thì càng phải ngắm cho kĩ."
"…" Sơ Nịnh kéo chăn che lấy mặt mình.
Trong lúc ý loạn tình mê, cô nghe được tiếng Tần Hi xé bao.
Ngay sau đó, chăn trên mặt bị Tần Hi kéo xuống, đèn trong phòng không biết đã bị anh tắt từ lúc nào, giờ phút này chỉ thấy được đường viền mờ mờ của khuôn mặt anh.
"Bé ngoan." Anh hôn hít gương mặt cô, hơi thở trầm thấp sát ngay tai, nói từng chữ một: "Sinh nhật vui vẻ!"
Sơ Nịnh cau mày nắm chặt lấy bờ vai anh, nghẹn ngào kêu: "Đau!!!"
…
Lăn lộn đến sau nửa đêm, sau khi Sơ Nịnh tắm rửa sạch sẽ cô mặc áo ngủ đứng trước cửa sổ, hai chân vẫn còn mềm nhũn, miễn cưỡng coi như đứng vững.
Ngoài kia không biết tuyết đã ngừng tự lúc nào, cành cây được bao phủ lớp áo trắng ngà, đứng dưới ánh đèn có hơi lóa mắt.
Tần Hi bước tới từ phía sau ôm lấy cô, hít một hơi tóc của cô: "A, thơm quá đi."
Sơ Nịnh thuận thế dựa vào ngực anh, xoay người ôm lấy người yêu: "Sau này chúng ta không cãi nhau nữa có được không?"
Môi Tần Hi cọ cọ trán cô: "Cãi nhau? Sao mà anh nỡ đây?"
---Đọc FULL tại ---
Rèm cửa lại được kéo lên, Tần Hi ôm người về lại giường, đắp chăn lên: "Sau này ngủ ở đây đi."
Sơ Nịnh cười khẽ, không từ chối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!