Translator: Củ khoai tây sexy
Lúc Tần Hi và Hàn Huân cùng nhau đi ra khỏi nghĩa trang, liền thấy một chiếc taxi đỗ ở cửa.
Vì đã tối nên cũng không còn ai ở nghĩa trang, chiếc xe rất dễ nhìn thấy. Tần Hi nghĩ đến lúc này chỉ còn Sơ Nịnh ở bên trong, lại nhìn xung quanh cũng không có chiếc xe nào khác, liền bảo Hàn Huân lái xe về trước còn mình lên xe taxi kia.
Không nghĩ tới, chiếc xe này quả đúng là đang đợi Sơ Nịnh.
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của cô, Tần Hi bình tĩnh hỏi "Có thể đi chung với em không?"
Vì thời tiết có vẻ xấu, không tiện so đo nhiều, Sơ Nịnh không nói lời nào, lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh anh.
Đường núi hiểm trở, cảnh vật trong ánh hoàng hôn chạy ngược theo cửa kính xe.
Không gian trong xe có chút nhỏ hẹp, Tần Hi không có đủ chỗ để chân, liền tuỳ tiện lấn sang chỗ cô, chạm vào đầu gối cô.
Sơ Nịnh liền rụt người sang bên theo bản năng, nhưng cô lùi một tấc, anh liền tiến theo một tấc, khiến cô không có chỗ dựa.
Khi cô ngẩng mặt lên, liền thấy người đàn ông bên cạnh đang đeo tai nghe Bluetooth, khoanh tay dựa vào lưng ghế, mắt nhắm chặt.
Muốn lên tiếng nhắc nhở anh, nhưng Sơ Nịnh mấp máy môi vài cái, cuối cùng vẫn không nói gì, im lặng dịch người sang bên cạnh.
Chân Tần Hi vẫn như cũ, chạm vào đầu gối cô.
Sơ Nịnh lưng đã chạm cửa, không còn chỗ để lui, đành hít một hơi thật sâu, lên tiếng "Anh có thể dịch chân ra một chút không?"
Tần Hi đeo tai nghe, dường như không nghe thấy lời cô, mắt vẫn nhắm chặt, không chút động đậy, có vẻ đã ngủ.
Sơ Nịnh có chút bực bội, liền vắt hai chân, cố gắng đẩy chân Tần Hi về chỗ cũ nhưng sức lực không đủ, chân anh không hề di chuyển mà đầu gối của cô lại có chút đau.
Sơ Nịnh nhăn mày, tay đặt trên đầu gối, nhẹ nhàng xoa bóp, gương mặt tỏ vẻ bất mãn.
Tần Hi nhướng mày nhìn sang, khoé môi vô tình giật giật, im lặng thu lại đôi chân dài vượt quá địa phận rồi tiếp tục nhắm mắt.
Khi xe chạy qua một khúc cua, Sơ Nịnh không để ý, liền lảo đảo nghiêng về phía Tần Hi, ngã vào vòng tay anh.
Cô vội vàng cầm lấy thứ gì đó để giữ mình lại, khi bình tĩnh lại thì phát hiện đó là cổ áo sơ mi của Tần Hi.
"…"
Tần Hi đã mở mắt, vẫn khoanh tay, sau khi rũ mắt nhìn bàn tay thon gầy trắng nõn đang giữ cổ áo anh liền nhìn cô với ánh mặt buộc tội.
Vẻ mặt như thể anh là kẻ yếu đang bị đả kích, bắt nạt.
"Xin lỗi" – Sơ Nịnh nhanh chóng buông tay, ngồi thẳng người lại.
Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu, cười nói làm dịu không khí "Đường chỗ này hơi khó đi, hai người ổn chứ?"
Sơ Nịnh vội vàng đáp "Không sao".
Dư quang cô nhìn qua Tần Hi, biểu tình trên mặt anh như muốn nói: Cô ngã vào người tôi tất nhiên là không sao rồi, nhưng tôi thì có sao đấy.
Để ngăn cản anh tố cáo, buộc tội mình, Sơ Nịnh còn cố ý nói thêm "Tôi chỉ vô tình đụng vào anh ấy thôi".
Sau đó liền quay sang hỏi anh với vẻ quan tâm "Xin lỗi, anh có sao không?".
Tần Hi nheo mặt, lẳng lặng nhìn cô mà không đáp, vẻ mặt lạnh khốc.
Tài xế cười "Cô gái này, cô gầy quá nên ngã một cái cũng không ảnh hưởng gì đâu. Hôm nay hai người cùng trên xe tôi cũng xem như là duyên số. Hay là hai người thử kết bạn, làm quen xem?".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!