Editor: Nmeii203
Cuộc sống về đêm ở Trường Hoàn chỉ mới bắt đầu, trong quán bar đã không còn vị trí trống.
Trên sân khấu, một người đàn ông và một người phụ nữ đang hát một cách thâm tình cảm động, tạo nên một bầu không khí êm dịu và mơ hồ.
Tần Hi cầm tay Sơ Nịnh tiến vào, trên đài cao cách đấy không xa, Hàn Huân nhìn quanh một vòng liền thấy hai người họ, vẫy tay chào: "Hi ca."
Vị trí đó hẻo lánh, không bị quấy rầy bởi những người xung quanh, nhìn được toàn bộ quán bar, chỗ đó luôn luôn là một chỗ ngồi đặc biệt dành riêng cho họ.
Lúc Tần Tây đang định đi qua, Sơ Nịnh đã kéo anh nói: "Em đi vệ sinh."
Tần Hi gật đầu, buông tay cô ra: "Em một hồi nữa tự mình đến đây."
Ở trên đài cao, Hàn Huân, Cổ Khải Trạch và một người anh em thường chơi với nhau đang ngồi trên sô pha, nhìn thấy Tần Hi, mọi người đứng dậy di chuyển lại gần Tần Hi: "Hi ca, sao chị dâu đi rồi?"
Tần Hi đi tới, ngồi xuống: "Lát nữa mới đến đây."
Trì Diên ngồi ở bên cạnh Hàn Huân, cô mở gói bánh ra và nói: "Vậy chúng ta cắm nến trước đi."
Cô lấy ra và đếm mười bảy cây nến.
Hàn Huân thắc mắc "Tại sao lại chỉ cắm 17 cây nến?"
Trì Diên nhún vai: "Sở thích đặc biệt của nha đầu kia, năm nào sinh nhật cũng chỉ có 17 cây nến. Có lẽ cô ấy không muốn trưởng thành, hy vọng mình mãi mãi ở tuổi mười bảy?"
Tần Hi nhìn sang, vẻ mặt hơi cứng đờ.
Sơ Nịnh nói rõ ràng, năm nào cô ấy cũng tổ chức sinh nhật mười tám tuổi, nhưng bây giờ Trì Diên nói cô ấy chỉ có mười bảy ngọn nến.
Nhìn ngọn nến trong tay Trì Diên, anh vươn tay nói: "Đưa cho tôi đi."
Trì Diên dừng lại, đưa cho anh.
Tần Hi lấy ra một cây nến khác trong hộp, cắm hết vào.
Khi Sơ Nịnh đi từ WC ra, xong Trì Diên là người đầu tiên cầm bánh kem chạy đến: "Tiểu Nịnh, sinh nhật vui vẻ!"
Những người ngồi trên ghế sô pha lúc này cũng tươi cười đứng lên, hát tặng cô một bài hát mừng sinh nhật.
Ánh nến phản chiếu trên gương mặt ôn hòa của cô, Sơ Nịnh trong lòng cảm thấy ấm áp: "Cảm ơn mọi người!"
Trì Diên kéo cô đến thổi nến và ước một điều ước.
Cô vừa mới ước một điều ước ở nhà, không biết nó có khả năng thành hiện thực không nếu ước tiếp.
Nghĩ vậy, cô chắp tay lại và thầm niệm ước nguyện trước đây của mình.
Những ngọn nến được thổi tắt, mọi người chia nhau chiếc bánh.
Sơ Nịnh bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó, nhìn về phía Tần Hi: "Anh vừa mới tổ chức sinh nhật ở nhà cho em, không phải là không có hát sinh nhật sao?"
Khóe miệng Tần Hi nhếch lên, nghĩ đến cây này: "Quên mất."
Sơ Nịnh: "….."
Cổ Khải Trạch uống rượu không ít, cổ đỏ bừng, ngữ khí có chút nổi lên: "Hi ca, đây là lỗi của anh, làm sao trong ngày sinh nhật của người ta lại không hát một bài hát được chứ?"
"Đúng vậy!" Hàn Huân cũng phụ họa theo, đề nghị, "Bằng không anh làm một bài, hát tặng Sơ Nịnh một bài khác, anh xem điều kiện quán bar tốt như vậy, Hi ca thiên phú âm nhạc không thể mai một."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!