Editor: xJiangx
Sơ Nịnh đánh thẳng một giấc đến sáng hôm sau.
Khi mở mắt ra, toàn thân cô đã cảm thấy khoẻ khoắn hơn ngày hôm qua rất nhiều.
Bàn tay của cô vô tình quơ trúng bên cạnh, nơi vẫn còn vương lại chút hơi ấm.
Điều này khiến cô nhớ đến việc tối hôm qua bảo anh ngủ lại phòng mình giữa cơn mê man, trong lòng cô lúc này bỗng có cảm giác lạ thường.
Cô vò đầu như đang cố gắng loại bỏ những suy nghĩ đen tối.
Đêm hôm qua bị đổ mồ hôi khiến cơ thể hơi khó chịu, do vậy, cô đến lấy quần áo trong tủ rồi đi rửa ráy trong phòng tắm.
Lúc Sơ Nịnh xuống lầu, Tần Hi đang loay hoay trong phòng bếp.
Anh ngó thử bên này khi nghe thấy tiếng động: "Còn đau không em?"
"Không còn đau." Sơ Nịnh bước đến giúp anh dọn cơm.
Tần Hi thuận tay sờ trán cô thì thấy không còn sốt nữa, nhưng anh vẫn nhắc: "Anh giúp em xin nghỉ phép rồi, hôm nay nghỉ ngơi thêm một ngày nữa đi."
Sơ Nịnh tuy ngoan ngoãn gật đầu nhưng vẫn cảm thấy khó hiểu: "Sao anh vẫn còn ở nhà? Hôm nay có phải cuối tuần đâu."
Thông thường, anh đã có mặt tại công ty vào giờ này.
Tần Hi bưng đồ ăn lên bàn rồi giúp cô kéo ghế ngồi: "Hôm nay anh cũng không đi làm, ở nhà cùng em."
"À." Sơ Nịnh ngồi xuống, chống cằm nhìn anh múc cháo cho mình một lúc rồi mới lên tiếng: "Sắp đến sinh nhật em rồi."
Tần Hi đặt tô cháo trước mặt cô, nhếch mép: "Coi cái giọng điệu kìa, sợ anh quên hả?"
"Em chỉ nhắc anh xíu thôi mà." Sơ Nịnh lấy một quả trứng luộc ra khỏi nồi nước trà rồi chậm rãi bóc vỏ.
Sinh nhật của cô là thứ bảy tuần này, dạo trước do cứ mãi bận rộn nên bản thân cô cũng quên mất.
Hôm qua Kiều Bang Quốc gọi điện thoại bảo cô thứ bảy này về ăn cơm, lúc ông ấy nhắc đến chuyện sinh nhật, cô mới nhớ ra.
Tần Hi cũng chưa nhắc đến chuyện này khiến Sơ Nịnh tự hỏi không biết anh có còn nhớ ngày sinh của cô sau nhiều năm như vậy hay không. Vì thế, cô lại càng hấp tấp muốn nhắc anh.
Việc bóc quả trứng trong tay khó khăn đến mức Sơ Nịnh chẳng muốn ăn nó nữa, bèn đặt lại vào nồi.
Tần Hi đưa cho cô quả trứng đã lột sẵn trong tay mình cho cô, mỉm cười: "Sao anh có thể quên sinh nhật em được?"
Sơ Nịnh dần có hứng thú trở lại, nhoài người lên hỏi anh: "Vậy anh tính tặng quà gì cho em?"
"Bây giờ anh cho em biết thì còn gì là bất ngờ."
"Không nói thì thôi." Sơ Nịnh cắn quả trứng gà trong tay, khóe môi hơi nhếch lên.
Đương lúc ăn cơm thì điện thoại của Sơ Nịnh nhận được một cuộc gọi đến từ WeChat, tên hiển thị trên màn hình là Kiều Sam.
Sơ Nịnh hơi bất ngờ nhưng vẫn bắt máy.
Kiều Sam nói câu nhanh gọn: "Anh trai cãi nhau với bà nội rồi, ba không có ở nhà, cô mau về đây đi."
Sơ Nịnh còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Kiều Sam đã cúp máy.
Kiều Kế Hằng vừa là con cả, vừa là con trai duy nhất của nhà họ Kiều, bà nội đối xử với anh ấy còn tốt hơn đối với Kiều Sam, nâng niu anh ấy từ nhỏ đến tận khi đã lớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!