Chương 47: (Vô Đề)

Editor: Kỳ Giản Niệm

Sơ Nịnh bị Tần Hi ném lên chiếc giường mềm mại, còn chưa kịp giãy dụa, đã bị anh đè lên.

Cô hoảng sợ đến nỗi tim cũng ngừng đập, đôi mắt tròn xoe nhìn anh, trong mắt mang theo vẻ bối rối: "Anh muốn làm gì?"

Lòng bàn tay Tần Hi vuốt ve gương mặt cô, nhếch mép cười một tiếng, lười biếng nói: "Em nói xem anh muốn làm gì?"

Anh cầm lấy hai tay cô kéo lên trên đỉnh đầu, cúi xuống bắt đầu mút lấy đôi môi cô.

Nụ hôn tràn đầy lưu luyến, lướt qua vành tai, lại một đường hôn xuống cổ cô, đáp xuống xương quai xanh tinh xảo xinh đẹp.

Chạm đến chiếc dây chuyền trên cổ cô, lạnh.

Tóc Sơ Nịnh rối tung, tim phập phồng, trong hơi thở có mùi thơm của chăn, xen lẫn với mùi hương độc nhất vô nhị trên người Tần Hi.

Hai gò má cô đỏ ửng, ý loạn tình mê, đôi tay đan vào mái tóc ngắn của anh, miệng nỉ non tên anh: "Tần Hi…"

Tần Hi ngẩng đầu, cặp mắt đào đen kịt, giống như vực sâu.

Anh nhẹ nhàng hôn một cái lên gò má cô, giọng nói khàn khàn mang theo dục vọng: "Sao vậy?"

Khuôn mặt Sơ Nịnh ửng đỏ, mím môi trầm mặc một lát, thấp giọng nói: "Anh chuẩn bị cái kia chưa, em chưa muốn có con."

---Đọc FULL tại ---

Vẻ mặt Tần Hi sững sờ, bên tai lại vang lên cuộc trò chuyện lúc ở Kiều gia, cô không cần suy nghĩ mà nói với Kiều Bang Quốc: "Chúng con tạm thời không định kết hôn."

Tần Hi buông cô ra, ngồi dậy: "Là anh quá gấp gáp, thật xin lỗi."

Sơ Nịnh cảm thấy anh có chỗ không đúng, từ trên giường ngồi dậy theo, quỳ gối trước mặt anh, ôm lấy cánh tay anh: "Tức giận sao?"

"Không có." Tần Hi ôm eo cô, hôn lên trán cô một cái, "Không còn sớm nữa, mau đi ngủ đi."

Sơ Nịnh bám vào bả vai anh, hai chân bước qua, ngồi quỳ trên đùi anh, hai tay ôm mặt anh lắc lắc: "Rốt cuộc là có chuyện gì? Anh cứ giấu trong lòng không nói ra sẽ rất khó chịu?"

Tần Hi bắt lấy tay cô xoa xoa mặt mình, yên tĩnh nhìn cô chằm chằm: "Sơ Nịnh, có phải em không muốn kết hôn với anh không?"

Lưng Sơ Nịnh cứng đờ cô khẽ chớp mắt, muốn rút tay đang đặt trên mắt anh về, lại bị anh giữ chặt.

Cô càng giãy dụa, anh càng dùng sức giữ lấy: "Vì sao?"

Sơ Nịnh cúi đầu xuống tránh ánh mắt của anh, cắn lấy môi trên, một hồi lâu mới chậm rãi nói: "Như bây giờ không phải rất tốt sao, kết hôn rất phiền phức, sẽ xảy ra nhiều chuyện, lúc cãi nhau, ầm ĩ lên sẽ khiến tình cảm nhạt dần, nói không chừng còn ly hôn. Nếu có con, lại để nó nhìn bố mẹ ngày ngày cãi nhau, cũng sẽ rất buồn…"

Tần Hi hôn lên lòng bàn tay cô, nhẹ nhàng chạm trán cô: "Em không tin anh?"

Sơ Nịnh lắc đầu: "Không phải, em cảm thấy hai chúng ta bây giờ rất tốt, chẳng lẽ hai người yêu nhau, đều phải kết hôn sao?"

"Em vẫn chưa tin anh."

"Thật sự không phải."

"Nịnh Nịnh." Tần Hi gọi tên cô, vuốt những sợ tóc trên trán cô, chân thành nói, "Chúng ta và cha mẹ em không giống nhau, em hiểu không?"

Sơ Nịnh vẫn cúi đầu, đôi mi dài run lên, dần dần trở nên ướt át, một giọt nước mắt yên lặng rơi xuống.

Tần Hi dừng lại, lòng bàn tay lau nước mắt cho cô, thở dài: "Quên đi, chúng ta không nói chuyện này nữa, nếu em không thích, sau này anh sẽ không nhắc đến nữa, được không?"

Thấy nước mặt cô vẫn rơi, vẻ mặt Tần Hi u ám, tay nắm lấy cằm cô: "Không được khóc, còn khóc anh sẽ hôn em?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!