Editor: Milana
Tần Hi nghe thấy âm thanh của Sơ Nịnh liền giật mình, nhân tiện nhìn về phía cửa.
Kiều Sam và Sơ Nịnh một trước một sau đi tới. Sơ Nịnh lơ đãng liếc nhìn liền chạm phải ánh mắt của Tần Hi, theo bản năng dừng lại.
Không phải anh nói là về nhà họ Tần sao, làm sao lại nhô ra từ đây?
Lại nhìn vẻ mặt Tần Hi, hình như so với cô anh còn ngạc nhiên hơn. Anh khẽ nhíu mày, giống như muốn nói gì đó nhưng lại cảm thấy không đúng lúc, khóe môi cong lên, cứ như vậy lẳng lặng nhìn cô.
Kiều Bang Quốc nhìn sang: "Hai đứa còn đứng đấy làm gì, không nhìn thấy có khách ở đây sao?"
Kiều Nhiễm nhìn về bên kia, nhẹ giọng hỏi Sơ Nịnh: "Anh ấy đến đề nghị kết hôn sao? Cô không đồng ý gả?"
Sơ Nịnh: "?"
Cái gì mà kết hôn? Sao cô không biết?
Sơ Nịnh nghĩ đến câu Tần Hi nói trước mặt mọi người lúc buổi chiều khi quay chương trình: "Sơ Nịnh là vợ chưa cưới của tôi."
Chẳng lẽ, thật sự đến đề nghị kết hôn?
Không đúng, sao anh biết chỗ này mà đến cầu hôn? Lẽ nào biết thân phận của cô rồi?
Kiều Sam vừa nói xong thì lên tiếng chào hỏi Tần Hi, sau đó ngồi ở bên cạnh bà nội Kiều.
Sơ Nịnh chậm chạp đi tới, đột nhiên không biết nên chào hỏi với Tần Hi như nào, trực tiếp bỏ qua đi, cô giả vờ bình tĩnh nói một câu: "Bố, vữa nãy ở trên đường tình cờ gặp Kiều Sam nên tiện đường đi chị ấy về, nếu không có chuyện gì khác con đi trước…"
"Đừng đi vội."
Kiều Kế Hằng đột nhiên lên tiếng, nhướng mày nhìn cô: "Có khách ở đây, có thể có quan hệ với với em, em cũng tới tham dụ đi."
Ghế sofa ở phòng khách là hình chữ U, bà nội Kiều ngồi dựa vào ghế quý phi, Kiều Sam ngồi ở bên cạnh. Tần Hi ngồi đơn độc ở một đầu khác trên thế sofa, ở giữa là Kiều Bang Quốc và Kiều Kế Hằng.
Vốn dĩ Kiều Kế Hằng ngồi gần Tần Hi, giờ chuyển chỗ cho Kiều Bang Quốc để tiện nói chuyện, anh vỗ vỗ chỗ ngồi nhìn về phía Sơ Nịnh: "Em ngồi đây đi."
Kiều Sam nghe ra được ý tứ đặc biệt từ trong lời nói của Kiều Kế Hằng, nhìn Tần Hi rồi lại nhìn Sơ Nịnh, ánh mắt mang theo sự nghiền ngẫm.
Cô ta nhìn về phía bà nội Kiều nhỏ giọng hỏi: "Bà nội, Tần Hi đến làm gì vậy?"
Sắc mặt bà nội Kiều nặng nề, không dễ nhìn lắm.
Dưới ánh nhìn của mọi người, Sơ Nịnh nhắm mắt đi tới ngồi bên cạnh Tần Hi.
Từ lúc Tần Hi nghe thấy Sơ Nịnh mở miệng gọi Kiều Bang Quốc một tiếng "bố" thì trái tim liền trùng xuống. Khó trách, anh vẫn luôn cảm thấy quan hệ của Sơ Nịnh và Kiều Kế Hằng không giống bình thường, hóa ra là anh em. Hèn chi, Kiều Kế Hằng lại biết rõ chuyện bố mẹ của Sơ Nịnh như vậy.
Sơ Nịnh đã nói, bố mẹ cô là ẩn hôn, cô theo họ mẹ. Kiều Kế Hằng cũng đã nói, ngoại trừ có Kiều Sam, anh ta còn có một người em gái chưa từng công bố ra bên ngoài.
Mỗi lần đề cập đến chuyện hai nhà Kiều – Tần kết làm thông gia, Sơ Nịnh đều vô cùng bình tĩnh, chưa bao giờ ghen hay tức giận.
Anh tại sao lại chưa từng nghĩ tới, Sơ Nịnh lại chính là người em gái kia của Kiều Kế Hằng chứ?
Tần Hi mở miệng, đang định nói cái gì đó nhưng giọng nói của Kiều Bang Quốc đã vang lên: "Ý tứ của Tần tiên sinh tôi đã hiểu, cậu không đồng ý làm thông gia thì Kiều gia chúng tôi đương nhiên sẽ không ép. Thật ra lúc trước, chuyện làm thông gia này chỉ là ý của tôi và bố cậu, không nói đến việc cậu cũng không có ý nghĩ đó mà cả hai đứa con gái của tôi cũng có suy nghĩ của riêng mình, không đồng ý hôn sự này.
Bây giờ tất cả mọi người đều ở đây, vậy nên nói rõ ràng mọi chuyện đi."
Nghe thấy lời nói như thế, Sơ Nịnh mới từ từ tỉnh táo lại.
Cô nghiêng người về phía Tần Hi, huých nhẹ tay anh một cái: "Anh đến tìm bố em từ hôn?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!