Chương 45: (Vô Đề)

Editor: Hà

Nhắc đến bữa sáng, Sơ Nịnh mới nói: "Chẳng phải mẹ của Đậu Đậu bán đồ ăn sáng sao? Hồi trước có nói đến ủng hộ chị ấy mà tụi mình vẫn chưa đi, hiếm khi mình ra ngoài vào sáng sớm như hôm nay, hay là đến đó đi."

Trước đây Liễu Phương từng cho địa chỉ của quán, hai người rời khỏi hẻm Vụ Hoa lái xe đến quán của Liễu Phương.

Quán đồ ăn sáng nằm trong một con hẻm nhộn nhịp, buôn bán rất đắt hàng, không thấy Liễu Phương cùng Đậu Đậu, người phục vụ dẫn họ ngồi vào bàn.

Gọi món xong, Sơ Nịnh hỏi: "Sao không thấy bà chủ quán mình vậy?"

---Đọc FULL tại ---

Người phục vụ trả lời: "Sức khỏe mẹ chị ấy không được tốt, chị chủ đưa con trai về nhà thăm bà rồi."

Sau khi phục vụ quán rời đi, Sơ Nịnh nhìn khách khứa trong quán, cảm khái một câu: "Chị Liễu Phương cũng thật cực khổ, mở được một quán ăn phát đạt, lại còn nuôi dạy được bé Đậu Đậu vừa đáng yêu vừa hiểu chuyện, trong nhà còn có mẹ già ốm yếu, một mình lo bao nhiêu là chuyện, thật sự không hề thua kém người đàn ông nào."

Đang nói đến đây thì có một người đàn ông bước vào quán, đứng trước quầy gọi đồ mang đi.

Anh ta là khách quen ở đây, đồ của anh ta đã được làm xong từ trước, nhân viên đang đưa cho anh.

Lúc anh ta xoay người thì thấy được Tần Hi và Sơ Nịnh ngồi bàn gần cửa.

Anh ta bước tới, chào hỏi rất lịch sự: "Gíam đốc Tần, cô Sơ Nịnh, ra là hai người cũng thích đồ ăn sáng ở quán này."

Sơ Nịnh ngẩng đầu, nhận ra là trợ lý Gatien của Kiều Kế Hằng.

Đưa mắt nhìn qua tay anh ta, phát hiện là hai phần ăn.

Gatien giải thích: "Quán ăn này cách chỗ tôi ở khá gần, tôi thường lui tới, có lần mua một phần cho giám đốc Kiều, không ngờ hợp khẩu vị của anh ấy nên lâu lâu lại bảo tôi mua."

Tần Hi cười nhẹ: "Giám đốc Kiều nhà anh kén ăn như vậy, bếp trưởng nổi danh còn chưa chắc đã thỏa mãn được cái miệng anh ta, bây giờ lại ăn đồ ở một quán nhỏ, đúng là đáng kinh ngạc."

Gatien gãi gãi đầu: "Thật ra tôi cũng ngạc nhiên, chắc là anh ấy ngán mấy món sơn hào hải vị rồi."

Đồ ăn của Tần Hi và Sơ Nịnh vừa lúc được đưa lên.

Gatien cười nói: "Gíam đốcTần, cô Nịnh vậy hai người ăn thong thả, tôi đi trước đây."

Sơ Nịnh không đợi được mà ăn thử một muỗng tào phớ mặn, khen ngợi: "Tay nghề của chị Liễu Phương đúng là xuất sắc, lần trước đến nhà chị ấy, em đã nhận ra chị ấy nấu rất ngon rồi."

Tần Hi gọi món hoành thánh, Sơ Nịnh múc một muỗng tào phớ mặn của mình đút anh ăn: "Có phải rất ngon không?"

Tần Hi lúc này lại không có hứng thú với tào phớ mặn, đang nghĩ đến chuyện vừa rồi, ý tứ sâu xa nói: "Xem ra quan hệ của em với Kiều Kế Hằng rất tối, đến cả trợ lý của anh ta cũng quen em."

Lông mi Sơ Nịnh run run, nắm chặt lấy cái muỗng, ngước mắt lên nhìn anh: "Câu nói này của anh sao chua vậy?"

"Có à?" Anh cầm lấy lọ giấm trên bàn, trước mắt của Sơ Nịnh, đổ một ít vào tô của mình: "Anh thích ăn chua vậy đấy."

Sơ Nịnh bị anh chọc cười, nghĩ nghĩ, bây giờ hai người đang quen nhau rồi, dù cô không muốn liên quan gì đến nhà họ Kiều nhưng sớm hay muộn cũng nên nói một tiếng.

Cái muỗng quấy quấy tô tào phớ, im lặng một lúc cô ngẩng đầu lên: "Thật ra, em…"

"Chị ơi!" một tiếng kêu ngắt lời cô muốn nói.

Đậu Đậu buông tay Liễu Phương, chạy tới ôm lấy tay Sơ Nịnh "Chị ơi, lâu lắm rồi em không được gặp chị đó!"

Tần Hi gõ nhẹ lên đầu của Đậu Đậu: "Nhóc con không thấy anh à?"

Tay nhỏ bụ bẫm của Đậu Đậu che lại chỗ anh vừa gõ, nhìn sang Tần Hi, ngọt ngào gọi: "Anh ơi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!