Chương 44: (Vô Đề)

Editor: Nmeii203

Hiếm khi nghe thấy cô nói như vậy, Tần Hi chạm nhẹ tay vào trán cô, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài trên lưng rồi chậm rãi tiến đến bên môi cô.

Sơ Nịnh nhất thời nghiêng đầu, đẩy anh ra rồi nhảy xuống: "Đồ ăn sắp nguội rồi!"

Ngón tay của anh cái quét qua môi dưới của cô, bất lực nở nụ cười, anh nắm lấy hai tay cô siết chặt: "Vậy thì đi ăn trước."

Khi Tần Hi nhìn từng món ăn trên bàn, cong môi: "Xem ra không tệ."

Sơ Nịnh ngượng ngùng cười cười: "Bà nội Lương dạy rồi, nhưng em đã nhiều năm không làm, cũng không biết mùi vị của nó như thế nào."

Cô gắp những viên rau củ mới chiên bỏ vào bát anh, "Anh nếm thử trước đi."

Tần Hi bắt đầu cắn thử một miếng. Sơ Nịnh có chút khẩn nhìn anh, quan sát từng chi tiết từng biểu cảm trên gương mặt anh: "Thế nào, ăn ngon không?"

Tần Hi nhìn sang, không nói chuyện, giống như dáng vẻ không có lời gì để nói.

Trong lòng Sơ Nịnh chùng xuống, miệng lẩm bẩm: "Ăn không ngon sao? Không ngờ lại tệ như vậy."

Cô gắp một miếng và nếm thử, bên ngoài giòn mà bên trong lại mềm. Sợ mặn quá nên cô cho ít muối, tuy hơi nhạt một chút nhưng cũng không đến nỗi khó ăn, cô còn cho rằng nó khá ngon.

Nghĩ đến biểu hiện vừa rồi của Tần Hi, Sơ Nịnh không khỏi nhíu mày, cảm thấy không đành lòng: "Anh cũng kén chọn quá đi, đúng là một đại thiếu gia khó chiều, quên đi, anh không thích ăn thì thôi!"

Cô tức giận lẩm bẩm, cầm đũa lên chọc chọc vào bát, hết lần này đến lần khác.

Tần Hi bật cười, tiến đến chỗ ngồi bên cạnh cô ngồi xuống, "Ngon lắm, anh vừa mới trêu em mà đã tức giận như vậy rồi?"

Sau đó, cô gắp một miếng nữa ăn vào miệng, giữa hai lông mày nở nụ cười: "Bạn gái anh nấu ăn ngon như vậy sau này lấy về không cần lo miệng đói nữa rồi."

"Anh chỉ nghĩ đến chuyện tốt!" Sơ Nịnh liếc mắt nhìn anh rồi khịt mũi, "Em không muốn nấu ăn cho anh."

Tần Hi ôm lấy cô, hôn lên vành tai của cô: "Vậy anh làm cho em. Em muốn ăn gì thì anh sẽ học làm món đó."

Sơ Nịnh tim đập thình thịch, cúi đầu, đem ngượng ngùng trên mặt giấu đi.

Sau bữa tối, Sơ Nịnh lấy từ trong túi ra bản thảo phỏng vấn đã viết lại, đưa cho Tần Hi xem lại: "Những thứ này đều là sửa đổi theo yêu cầu trước đây của anh. Anh nhìn xem có vấn đề gì không."

Tần Hi thả người ngồi trên sô pha nhận lấy tài liệu, hai chân vắt chéo nhau lật xem tài liệu.

Một lúc sau, anh lại đặt tập tài liệu lên bàn trà: "Được rồi."

Sơ Nịnh thở ra một hơi, "Nếu không có yêu cầu gì nữa, khi nào thì anh có thời gian ghi hình?"

Tần Hi cười nhìn cô: "Tích cực như vậy?"

Sơ Nịnh nói: "WHOLE LIFE vừa mới tung ra sản phẩm mới, cộng thêm kẹo chanh Ngụy Kê đã có mặt trên thị trường. Hiện giờ, độ phổ biến tương đối cao. Chúng em cũng phải cập nhật các điểm nóng để tăng doanh thu."

Tần Hi thản nhiên đặt bàn tay lên đầu gối, nghĩ ngợi rồi nói:" Vậy thì em sắp xếp đi, nhớ báo trước thời gian cho anh, anh đợi bất cứ lúc nào."

Sơ Nịnh không thể tin được. nó: "Tự dưng anh lại trở nên nói nhiều như vậy?"

Tần Hi nhướng mày, nghiêng người nói: "Bạn gái đã yêu cầu, không phải nên nghe lời sao?"

Trong lòng Sơ Nịnh thoáng hiện lên một tia ngọt ngào, cô liếm môi dưới, cúi đầu: "Vậy thì, chúng ta muốn làm gì bây giờ?"

Tần Hi liếc nhìn đồng hồ, vẫn còn sớm.

Anh chống cằm đứng dậy: "Em mặc áo khoác vào, dẫn em ra ngoài đi dạo."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!