Chương 43: (Vô Đề)

Editor: xJiangx

Ngày hôm sau, Sơ Nịnh tỉnh giấc với cơn váng đầu, mí mắt hơi sụp xuống. Cô vừa xoa đầu vừa ngồi dậy, chậm rãi nhớ lại việc uống rượu với Tần Hi khi tối.

Không biết Tần Hi lấy rượu ở đâu mà mùi vị chẳng tệ chút nào, chỉ có điều loại này bốc chậm quá.

Rượu bốc chậm thường dùng để chỉ những loại rượu uống ngon, lúc uống sẽ không cảm thấy say nhưng men rượu sẽ ngấm vào người và làm cho bạn say dần dần:))

Hôm nay còn phải đi làm nên cô chịu đựng cơn buồn ngủ để xuống giường, đi đến phòng tắm làm vệ sinh cá nhân.

Đứng trước gương, cô nhìn thấy sợi dây chuyền trên cổ mình, bèn bỏ dây vào lại trong áo, rồi bóp một ít kem đánh răng ra bàn chải.

Đang đánh răng giữa chừng thì cô mơ hồ nhớ ra chuyện gì đó.

Tối hôm qua, sau khi Tần Hi đưa mình về phòng ngủ thì cô lại cảm thấy khát khô trong cơn say nên đã xuống dưới tìm nước uống.

Sau đó, cô đã làm cái quỷ gì ấy nhỉ?

Những kí ức chạy nhanh qua trong đầu cô rồi dừng lại ở cảnh cô đang quỳ gối trên đùi Tần Hi, ôm mặt anh rồi ra lệnh cho anh hôn mình.

Sơ Nịnh nhìn bản thân đang dính đầy bọt kem đánh răng trong gương, mồm vẫn còn đang há hốc, hai mắt trợn tròn, cả người gần như hóa đá.

Vừa nghĩ đến vấn đề này thì Sơ Nịnh lại cảm thấy khó chịu.

Sao cô có thể kìm lại việc đỏ mặt e thẹn, tim đập loạn xạ để làm những chuyện như vậy với Tần Hi cơ chứ?

Hai má cô dần ửng hồng, vành tai cũng bắt đầu nóng lên.

Cô nhanh chóng nhổ hết bọt ra, súc miệng, rồi dùng nước lạnh rửa mặt và tát nhẹ vài cái lên mặt mình.

Tuy vậy, não cô vẫn không chịu sự kiềm chế mà lại hiện lên những cảnh tượng ấy ngày một rõ ràng, trong đầu cô hiện giờ toàn lặp đi lặp lại những hình ảnh có đuổi thế nào cũng không dứt được.

Mãi cho đến khi Sơ Nịnh đã sửa soạn xong để xuống lầu, trái tim vẫn đập loạn xạ khiến cô không biết nên đối mặt với Tần Hi như thế nào cho phải.

Dựa theo những gì cô biết về anh thì với cái tính cách chó má ấy, anh sẽ giả vờ oan ức đến tột cùng rồi mặt dày mày dạn dùng những việc xảy ra khi tối để đòi một lời giải thích từ cô.

Nếu anh ấy làm vậy thật thì quyền chủ động đều do Tần Hi nắm giữ rồi, làm gì còn chỗ để cô phản đòn lại?

Sơ Nịnh lề mề xuống lầu, vắt óc suy nghĩ cách "tiếp chiêu" nếu chút nữa bị anh truy hỏi.

Trong lúc mải mê suy nghĩ, cô đã đi đến phòng khách, chung quanh lặng ngắt như tờ như không có ai.

Cô nhìn bốn phía, quả thật không thấy bóng dáng của Tần Hi ở đâu cả.

Trên bàn ăn vẫn có đồ ăn sáng như mọi khi, cô bước tới thì thấy được một tờ giấy ghi chú: Anh đi làm đây, em nhớ phải ăn sáng. Bên ngoài trời đang mưa, ra đường nhớ mang theo dù.

Giọng văn vẫn như thường ngày, như thể không có chuyện gì đặc biệt đã xảy ra.

Sơ Nịnh đặt tờ giấy về chỗ cũ rồi ngồi xuống bàn ăn, trong lòng bỗng cảm thấy hụt hẫng một cách vô lí.

Đến tận khi đã ở công ty, cô vẫn cảm thấy mất mát nhè nhẹ.

mất mát – , dịch sát nghĩa là hồn bay phách lạc, tuy nhiên, trong tiếng Việt, cụm này dùng để biểu thị sự mất hết tinh thần và sinh lực do sợ hãi. Trong trường hợp này, Sơ Nịnh quả thật có "mất tinh thần và sinh lực" nhưng không phải do sợ hãi, cùng lắm là đang ở trong trạng thái lơ là và hụt hẫng thôi nên Jiang đã thay lại bằng từ "mất mát".

Cô chạm mặt Thiệu Lâm ở cửa thang máy, cô ấy vỗ nhẹ vào vai Sơ Nịnh khiến cô giật mình nhìn qua: "Cậu dọa tớ hết cả hồn."

"Vậy thôi cũng dọa được cậu rồi à?" Thiệu Lâm vừa nói vừa đi vào thang máy với cô, "Cậu nghĩ gì mà mê mẩn thế? Ai không biết còn tưởng cậu đang nhớ trai đấy."

"Cậu nói nhảm gì thế." Sơ Nịnh dùng mái tóc dài che đi lỗ tai nóng hổi của mình rồi ấn chọn lầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!