Editor: Yu
Tần Hi thẳng thắn khiến Sơ Nịnh mặt đỏ tim hẫng nhịp. Cô đẩy anh ra: "Anh thả em ra. Em muốn đi rửa mặt."
Tần Hi túm lấy cánh tay của cô. Lạnh buốt.
Đôi lông mày của anh vặn lại, giọng điệu có chút trách móc: "Mùa nào rồi mà em còn quấn thảm ngủ ngoài phòng khách hả. Lỡ cảm lạnh thì phải làm sao?"
"Em không sao. Người em khỏe lắm." Vừa dứt lời, cô đã nghiêng đầu hắt xì một phát.
Sơ Nịnh: "…"
Trán Tần Hi chạm vào cô, thử nhiệt độ cơ thể Sơ Nịnh. May mà không phát sốt.
Anh nhẹ nhàng thở phào, nói: "Em đi tắm nước nóng đi. Anh đi nấu cơm."
"Ồ." Sơ Nịnh theo chân Tần Hi đi xuống.
Trước khi lên tầng, cô quay đầu lại nhìn anh, ấp a ấp úng hòi: "Cô gái kia là ai vậy?"
Tần Hi đứng dậy nhìn về phía cô, nói: "Lát nữa ăn sáng, anh dẫn em tới một chỗ này."
Sơ Nịnh gật đầu, không hỏi tiếp.
—
Ăn sáng xong rồi xuất phát mới hơn bảy giờ sáng. Ánh mặt trời dần dần trồi lên phía Đông, đỏ rực cả một khoảng trời. Cả một vùng đất lớn như được nhuộm sắc vàng ấm áp rực rỡ.
Nhìn thấy xe đi từ thành phố ra vùng ngoại ô, Sơ Nịnh ngồi cạnh ghế lái thắc mắc hỏi anh: "Chúng ta đi đâu vậy?"
Tần Hi cầm tay lái, nghe thấy thì đáp: "Ẩn Gia Viên."
*Beta đối chiếu và sửa giúp mình với."
Sao lại là nghĩa trang?
Sơ Nịnh nghĩ đến ngày 10 tháng 6 năm nay, đúng vào ngày giỗ của mẹ cô thì gặp Tần Hi đi tảo mộ ở Ẩn Gia Viên.
Cô vẫn còn loáng thoáng nhớ tấm ảnh trên bia mộ. Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, nụ cười trên môi rạng rỡ như gió xuân ấm áp.
Sơ Nịnh nhìn về phía Tần Hi. Anh đang nhìn đường phía trước, nét mặt nghiêm trọng, tâm trạng có vẻ không được tốt.
Anh dẫn cô tới lúc này chắc hẳn người đã qua đời có ý nghĩa rất quan trọng đối với Tần Hi.
Bầu không khí có phần nghiêm nghị.
Sơ Nịnh chủ động tìm chủ đề nói chuyện: "Em nhớ lần trước gặp anh ở Ẩn Gia Viên, anh trùng hợp lên chiếc xe taxi em gọi. Khi ấy quan hệ của hai ta còn chưa tốt như bây giờ."
"Thật sao?" Tần Hi bớt chút thời gian qua liếc cô, cười "Anh thấy không phải là trùng hợp."
"Ớ?" Sơ Nịnh không hiểu, nhìn anh.
Tần Hi nói: "Anh đoán chiếc taxi đó là em kêu nên mới ngồi lên."
"Vì sao?"
Dừng đèn đỏ ở giao lộ, Tần Hi đưa mắt nhìn cô: "Em đoán xem anh về nước là vì gì chứ?"
Sơ Nịnh bị anh nhìn ngại quá, quay đầu nhìn cảnh bên ngoài: "Vậy sao sau đó anh còn nói sau này không muốn dính líu gì với em nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!