Chương 41: (Vô Đề)

Editor: Milana

Thấy Sơ Nịnh không nói lời nào, Tần Hi thở dài xoa đỉnh đầu cô: "Chưa nghĩ ra thì thôi, đi ngủ đi."

Sơ Nịnh đứng không nhúc nhích, một lúc sau mới mở miệng: "Để em suy nghĩ thêm được không?"

"Được." Anh nhìn cô, nhẹ nhàng đáp ứng.

"Đúng rồi, anh đi công tác ở đâu?"

"Anh."

Sơ Nịnh siết chặt tay vịn: "Phải đi… Anh sao? Chỉ là chuyện làm ăn, không phải chuyện khác chứ?"

"Không phải chuyện khác?" Tần Hi nghi hoặc nhìn cô.

Sơ Nịnh miễn cưỡng nở nụ cười: "Cũng không có gì, em chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi."

Cô quay người đi lên lầu, Tần Hi vẫn đứng đó lẳng lặng nhìn theo bóng lưng đã đi xa của cô.

Không biết tại sao nhưng anh luôn cảm thấy hình như Sơ Nịnh có tâm sự.

Hôm sau, lúc Sơ Nịnh tỉnh lại thì Tần Hi đã đi rồi, trên bàn còn để một hộp giữ ấm, bên trong là bữa sáng.

Năm giờ anh đã rời đi, không nghĩ tới lại còn làm bữa sáng cho cô. Không lẽ tối qua anh không ngủ được sao?

Sơ Nịnh lại nghĩ đến những gì anh nói tối qua: Lần này đi công tác về anh có thể đợi được đáp án sao?

Cô thất thần trong chốc lát, kéo ghế tựa dài ngồi xuống, lấy bữa sáng trong hộp giữ ấm ra.

Âm báo wechat vang lên, cô mở ra xem, là Tần Hi gửi tới: [Ở nhà nhớ ăn cơm, chăm sóc tốt chính mình]

Sơ Nịnh trả lời lại: [Biết rồi] 

Dừng lại một chút, lại nhắn thêm: [Anh cũng vậy, đừng để mệt quá ]

Tần Hi gửi voice chat qua, Sơ Nịnh mở ra liền nghe thấy tiếng cười: "Cũng không tệ lắm, còn biết đau lòng cho người khác."

Sơ Nịnh không trả lời anh, yên lặng ăn cháo thịt nạc trứng muối.

Âm báo điện thoại lại vang lên, lần này là của Trì Diên:  [Tối hôm qua cậu cho tớ leo cây, ngày hôm nay đến lượt tớ, kế hoạch đi dạo phố lần thứ hai bị nhỡ. Sắp tới tớ sẽ đến thành phố A quay quảng cáo, đi năm ngày, sau khi trở về sẽ tìm cậu sau]

Sơ Nịnh than thở một tiếng: [Được rồi ]

Năm ngày sau đúng lúc là thứ bảy, Sơ Nịnh ở nhà buồ bực một ngày, Trì Diên buổi tới mới về Trường Hoàn.

Sơ Nịnh lấy xe ra sân bay đón cô ấy, hai người cùng nhau đi ăn cơm ở gần đó.

Quán lẩu buôn bán rất tốt, nồi lầu uyên ương đang sôi sùng sục, hơi nóng dần bốc lên.

Trì Diên gắp miếng thịt dê cảm khái: "Có phải cậu và Tần Hi quay lại không, tớ cảm thấy hiện tại muốn gặp cậu rất khó nha."

Sơ Nịnh không có khẩu vị, cầm đũa chọc cá viên trong bát: "Không nói chuyện này."

Trì Diên ngẩng đầu lên, nhìn qua khí nóng của nồi lẩu bốc hơi: "Tớ ở chỗ Hàn Huân nghe được không ít chuyện của hai người. Nói rằng hồi đó học cấp 3 cậu và Tần Hi đều là nhân vật nổi tiếng trong trường. Có điều, cậu cũng thật là, chuyện cậu hẹn hò ở cấp 3 tớ một chút cũng không biết."

"Chẳng phải lúc đó cậu đang đi du học sao, mà tớ cũng không thể không biết xấu hổ mà nói với cậu."

"Vậy tại sao sau đó lại chia tay? Bởi vì chuyện của dì Sơ Mân?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!