Editor: Hà
"Đèn xanh rồi kìa, em cứ nhìn anh không chịu đi, người phía sau sẽ sốt ruột đấy." Tần Hi sờ mũi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Sơ Nịnh liếc anh một cái, không thèm chấp anh làm gì, chạy thẳng xe về khu Tinh Loan.
Bỗng nhiên Tần Hi nói: "Tối nay ăn cơm ngoài đi, phía trước có một trung tâm thương mại, tìm một chỗ đậu xe đi."
Sơ Nịnh chạy xe xuống hầm gửi xe của khu thương mại, cùng Tần Hi vào thang máy đi lên trung tâm thương mại.
Cô nhét hai tay vào áo khoác ngoài, hỏi anh: "Sao lại ăn ở ngoài, chẳng phải anh nói tối nay sẽ trả lời phỏng vấn sao?"
"Ăn ở đâu mà không phỏng vấn được?" Tần Hi nhìn xung quanh, chỉ vào một tiệm: "Tiệm này có món canh cá ăn khá ngon, em thích ăn cá đúng không, hay mình vào ăn thử nhé?"
Sơ Nịnh gật đầu: "Được thôi."
---Đọc FULL tại ---
Vào quán tìm được xuống, Tần Hi đưa thực đơn cho cô: "Em gọi món nhé?"
"Anh gọi đi." Sơ Nịnh không hề thích việc lựa món trên thực đơn, hơn nữa Tần Hi còn biết cô thích gì không thích gì, nên cô giao hết cho anh.
Tần Hi cũng không ép cô, xem thực đơn gọi vài món, nói với nhân viên phục vụ: "Những món này đừng làm cay, một chút ớt cũng đừng cho vào nhé."
Nhân viên phục vụ đi rồi, Sơ Nịnh liếc anh một cái: "Tôi nhớ là anh ăn cay được mà, anh cứ gọi món anh thích, tôi không ăn là được thôi."
Tần Hi chậm rãi dựa ra phía sau, tay phải đặt lên bàn ăn, các ngón tay gõ nhịp nhịp nhàng, lộ ra vẻ bất cần đời: "Anh cứ thích ăn giống em vậy đấy."
Sơ Nịnh mím môi im lặng một lúc, lấy điện thoại ra gửi cho anh một file: "Không thì chúng ta phỏng vấn đi, buổi phỏng vấn "Khách mời không khoảng cách" mất khoảng 40 phút, hỏi về nội dung quan trọng và chuyện tình cảm, trước hết là hỏi về kinh nghiệm thu mua Whole Life của anh, cùng với…"
Tần Hi lấy một viên kẹo chanh đưa cô: "Còn chưa ăn cơm mà giờ đã muốn làm việc."
Sơ Nịnh vốn đang phấn khởi bỗng nhiên bị Tần Hi làm mất hứng, nên có chút hờn dỗi.
Cô cắn chặt hàm dưới, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, không thèm phản ứng anh.
Tần Hi nhìn sang phía cô ngồi bên kia, chuyển từ chỗ đối diện sang ngồi cạnh cô.
Lấy một viên kẹo trên bàn, xe vỏ đưa qua: "Ngoan, há miệng."
Sơ Nịnh không quen việc anh đút mình như vậy, cầm lấy viên kẹo bất đắc dĩ bỏ vào miệng, giọng điệu oán giận: "Anh nói tối nay cùng tôi bàn việc, vậy mà giờ tôi muốn nói thì anh lại không nghe."
Tần Hi cười cười, lấy điện thoại ra mở tập tin cô vừa gửi qua, lướt xem vài trang, nhìn sang: "Không phải đồng nghiệp của em kêu em hỏi anh chuyện kẹo chanh à, đề tài này chắc hẳn sẽ hot, sao em lại không hỏi?"
Sơ Nịnh sững sờ, kinh ngạc hỏi: "Chuyện cô ấy nói hôm đó anh cũng nghe được à?"
Tần Hi chỉ vào lỗ tai của mình: "Hết cách rồi, thính lực tốt quá mà."
Răng Sơ Nịnh cắn phải viên kẹo trong miệng tạo thành âm thanh nhỏ, cô rũ mi: "Tôi thấy là mình không cần nói chuyện này."
Tần Hi nhíu mày: "Dù gì cũng là chủ trì của tổ dự án, em không vì tỉ lệ người xem mà cân nhắc sao?"
Sơ Nịnh nhìn anh, chầm chậm mở miệng: "Anh đẹp trai như vậy, còn có scandal với Kiều Sam, tỉ lệ người xem sẽ không thấp, những thứ khác chỉ là dệt hoa trên gấm."
Nói tới việc này, ngón tay Tần Hi nâng cằm cô lên: "Tại sao từ trước tới nay em chưa từng hỏi anh chuyện trên mạng của anh và Kiều Sam."
"Không cần hỏi." Sơ Nịnh đẩy tay anh ra, tránh tầm mắt của anh: "Là lời đồn cả thôi, em tin anh."
"Ngược lại là…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!