Chương 4: (Vô Đề)

Editor: Kỳ Giản Niệm

Beta: Bơ

Khuôn mặt tuấn tú của anh càng ngày càng đến gần cô, ánh đèn đường mờ ảo chiếu vào khiến các đường nét khuôn mặt càng rõ, lông mi dày, dài, đôi mắt đào hoa quyến rũ, ánh mắt tràn ngập sự ôn nhu, làm cho người khác gục ngã.

Hít sâu một hơi, Sơ Nịnh mở miệng thanh minh: "Anh hiểu lầm rồi, tôi không có ý định cùng anh tái hợp." Tần Hi nhíu mày, sắc mặt trong chớp mắt trở nên âm trầm, sau đó thô bạo ném áo khoác lên đỉnh đầu cô, lạnh lùng nói: "Tốt nhất là như vậy, dù sao tôi cũng không có ý định này."

Lúc Sơ Nịnh kéo chiếc áo xuống, anh đã ngồi ngay ngắn trên ghế lái, sắc mặt lạnh lùng, không dễ chọc. Cô nhấp môi dưới, ôn hòa nói: "Cám ơn anh đã đưa tôi về, tôi đi trước."

Đem áo khoác đặt xuống, Sơ Nịnh mở cửa xe bước ra ngoài.

Vừa đi hai bước, chiếc áo khoác gió kia lại lần nữa phủ lên đầu cô, che đi tầm nhìn trước mắt, đồng thời cũng chặn lại những hạt mưa tí tách rơi trên đỉnh đầu.

Sơ Nịnh kéo áo xuống, quay đầu nhìn lại, chiếc Bugatti Veyron màu đen đã đi xa, dần dần biến mất trong đêm tối.

Mưa còn chưa ngừng, gió thổi lồng lộng, cả người cô run lên vì lạnh.

Sơ Nịnh nổi da gà, nhìn chiếc áo khoác trong tay, cuối cùng vẫn mặc lên người.

Chiếc áo này không thấm nước, sau khi mặc vào lập tức cảm thấy ấm áp hơn.

Ngửi thấy hương thơm quen thuộc này, trong lòng như có cái gì đó bị lấp đầy, sau một khắc liền tản mạn theo gió, nhẹ nhàng rơi xuống, biến mất trong sương mù, không nắm bắt được thứ gì.

Cô kinh ngạc đứng tại chỗ, hít sâu một hơi, quấn chặt áo khoác lên người, ánh mắt nhìn chằm chằm bóng đêm.

Lúc Trì Quý Trạch lái xe chạy đến, anh nhìn thấy thân hình gầy gò của Sơ Nịnh.

Cô không che ô, cứ như vậy đứng trong mưa, trông có mấy phần yếu đuối, cô độc.

Anh nhanh chóng mở cửa xuống xe, cầm ô đi tới, che đầu cho cô: "Sao lại đứng dưới mưa như vậy, coi chừng bị cảm."

Lại nhìn chiếc áo quấn trên người cô, anh kinh ngạc há miệng, nhưng cũng không lên tiếng hỏi.

Trở về nhà, Sơ Nịnh đem đồ của Trì Diên xuống tầng, Trì Quý Trạch ở phòng khách nghe thấy tiếng động, cuống quít bước đến nhận lấy.

Bước xuống cầu thang, Trì Quý Trạch hỏi: "Xe của em cho đồng nghiệp mượn rồi, ngày mai đi thăm mộ bằng gì, hay là anh tới đón em?"

Sơ Nịnh cười, lắc đầu: "Không cần, em gọi xe là được."

Trì Quý Trạch cũng không cưỡng ép cô, chỉ dặn dò: "Chăm sóc bản thân thật tốt, em là một cô gái, công việc thường xuyên thức đêm như vậy cũng không tốt, dù sao cũng không thiếu chút tiền ấy, đừng làm cho thân thể mình mệt mỏi."

"Không sao, em đã quen rồi."

Sau khi Trì Quý Trạch đi, Sơ Nịnh cảm giác cả người rã rời, mệt mỏi, nhưng vẫn cố chống đỡ uống xong một cốc nước chanh mật ong, đi lên tầng rửa mặt.

Nước chảy xuống từ vòi hoa sen, văng tứ phía, giống như cái ngày hai người chia tay bảy năm trước.

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Vốn tưởng rằng hôm qua hai người ồn ào không vui như vậy, sẽ không gặp lại nữa. Nhưng buổi sáng hôm sau, cô nhận được một cuộc gọi từ số lạ, là Tần Hi.

Anh nói tạm biệt một lần cuối, muốn cho đoạn tình cảm trước đây của hai người một kết cục viên mãn.

Ngày đó trời mưa như trút nước, tiếng mưa ồn ào khiến cho người ta thấy phiền.

Hai người sóng vai đứng trước cửa Starbucks, bầu không khí yên tĩnh có chút xấu hổ.

Sơ Nịnh nhớ lại chuyện không vui hôm trước, chủ động mở miệng: "Mặc dù đã chia tay, nhưng về sau nếu có chuyện gì cần tôi hỗ trợ, tôi nhất định sẽ tận lực giúp anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!