Chương 39: (Vô Đề)

Editor: Nmeii203

Sơ Nịnh đẩy anh ra, bình tĩnh ngồi xuống, tự biện hộ: "Anh đã nói những lời như vậy, thì sẽ không có người hiểu lầm. Hơn nữa, buổi tối tôi cũng không có thời gian, không bồi anh được."

Tần Hi nhíu mày, "Em có việc gì sao?"

Sơ Nịnh bóc viên kẹo bỏ vào miệng cô: "Tối nay tôi hẹn với Trì Diên đi mua sắm, đi ăn, có thể khuya mới về tới nhà, trở về liền đi ngủ luôn."

Trong khi cô đang nói chuyện, một mùi hương kẹo ngọt ngào thoang thoảng xộc vào mũi cô.

"Sơ Nịnh." Tần Hi trầm giọng nói, cúi người tới gần cô, khóa cô vào ghế trong cùng.

Sơ Nịnh dựa lưng vào cửa sổ, tròn xoe mắt nhìn hắn: "Anh làm sao vậy?"

Tần hi dùng đầu ngón tay quét qua má cô, nhẹ giọng hỏi: "Tôi quan trọng hơn hay Trì Diên quan trọng hơn."

Sơ Nịnh trợn tròn mắt, khinh thường: "Đương nhiên là Trì Diên."

"Vậy thì việc em cùng Trì Diên đi mua sắm quan trọng hay công việc quan trọng?"

Sơ Nịnh suy nghĩ một chút: "Kia cũng chỉ là đi mua sắm thôi, công việc vẫn là quan trọng nhất."

Tần Hi nhướng mày: "Đúng vậy, tối nay em phải tăng ca, không thể cùng cô ấy đi mua sắm được."

Sơ Nịnh trợn to hai mắt: "Tôi không tăng ca."

"Tôi nói em phải tăng ca."

"Anh không phải cấp trên của tôi, nên lời nói của anh đều không tính!"

"Tại sao không tính? Tôi là khách mời phỏng vấn của em. Trước khi ghi hình, em cần phải phỏng vấn riêng trước. Tôi chỉ có thời gian trong tối nay. quá hạn không tốt, em cần phải suy nghĩ rõ ràng."

"………."

Trong miệng cô đang ngậm kẹo, vẻ mặt chưa đầy lỗi u oán "Vì cái gì lại là tối nay? Tối mai không được sao? Tôi trước đã có hẹn với Trì Diên rồi."

Mùi kẹo ngọt ngào không ngừng phun ra, tâm tình Tần Hi rối rắm.

Cầm cốc nước trên bàn lên nhấp một ngụm, anh nhéo nhẹ mặt cô: "Lúc trước em nói chuyện công việc cũng không chủ động lắm. Bây giờ tôi đã chủ động nên em cư nhiên lại kéo về?"

Sơ Nịnh nói thẳng không che đậy: "Tôi trước đây sợ anh đổi ý, hiện tại anh chạy cũng không được."

Tần Hi cười một tiếng: "Nghe giọng điệu của em, sao tôi lại có cảm giác em đang áp đảo tôi?"

Sơ Nịnh cúi đầu không nói gì.

Tần Hi nhìn cô chằm chằm một lúc, mới nói: "Chỉ có thời gian trong tối nay, sáng mai tôi đi công tác."

Sơ Nịnh sắc mặt có chút không tốt, nhướng mi: "Anh đi bao lâu?"

"Một tuần hoặc mười ngày."

Không hiểu sao trong lòng có chút buồn, Sơ Nịnh rũ xuống lông mi, một lát sau mới gật đầu: "Đã biết, ngày mai tôi hẹn Trì Diên đi ra ngoài."

Tần Hi lông mày tản ra, trong mắt hiện lên tia hàn ý: "Vậy tôi buổi tối đón em."

"Không cần!" Sơ Nịnh lập tức cự tuyệt, xe của Tần Hi quá bắt mắt, bị người khác nhìn cũng không tốt.

Cô im lặng hai giây, nói "Tôi cũng có xe, vì vậy không cần anh tới đón."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!